CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Vấn Lệ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Vấn Lệ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

NHÌN CÔ GÁI LÀM NAIL ĐƯỜNG XA CHỜ XE BUS – Thơ Trần Vấn Lệ




Lạnh.  Không mở cửa được!
Mùa Đông đứng bên ngoài.
Không tiếng gà buổi mai
Tại mùa Đông... lạnh quá.
 
Mà cũng kỳ quá há:
Xe bus vẫn chạy mà
Cô gái đi làm xa
Sáng đứng chờ xe bus...
 
Một năm hơn, thường nhật
Bốn mùa thời tiết thay
Người con gái không đi,
Người con gái đứng đợi!
 
Ánh đèn đường chiếu rọi
Một Tượng Đá  Co Ro!
Tôi nghĩ đó, câu thơ
tôi-viết-nhòe-nước-mắt!
 
Xe bus dừng một phút,
cô gái ấy leo lên...
cô ấy không có điên!
Cô về Việt Nam đấy!
 
Sông thời gian cứ chảy
có nước mắt chảy theo
cái bến về:  Thương Yêu
Bà-Con-Quê-Nhà-Nhớ...
 
*
Tôi không dám mở cửa
Tôi sợ quá mùa Đông!
Tôi không ôm vào lòng
một lần nữa Tổ Quốc...
 
                 Trần Vấn Lệ

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2026

NẮNG MÙA ĐÔNG MÊNH MÔNG BÁT NGÁT – Thơ Trần Vấn Lệ


   

Người ta nói Nắng Xuân, Nắng Hạ, Nắng Thu...
Hôm nay tôi thấy Nắng Đông từ trên trời rớt xuống...
Lạnh leo lên gờ cửa,
lên tới đầu núi xa...
 
Nắng và Lạnh chan hòa buốt giá!
Không nụ cười nào nở trong nắng mùa Đông!
Thương những cây phong không lá
Chưa chút xanh nào báo hiệu sắp Xuân!
 
Năm Âm Lịch xoay vần
năm nay có chậm
Tết năm nay cùng về với Valentine Day...
Hai Nàng Xuân... khoe chân, dám lắm?
 
Còn một tháng...coi chừng hết nắng
Nghe nói đã có bão đầu mùa ở Thái Bình Dương
Valentine dễ thương đừng đi đâu hết nha!
Đừng... Va Lung Tung....
 
Nắng Đông Nắng Mùa Đông
... mênh mông bát ngát!
Thời gian là...
sóng giạt mây trôi!
 
                                                          Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026

BẠN ƠI ĐÈN ĐƯỜNG MƯA VÀNG TỪNG GIỌT – Thơ Trần Vấn Lệ


    
     Nhà thơ Trần Vấn Lệ duyên vẽ theo yêu cầu của Nguyệt Mai


Tôi bây giờ tệ:  Trừ, Cộng cũng sai!
Nếu nói nhớ ai, chắc gì có nhớ?
 
Dám lắm lắm chớ!  Cái đầu ngu ngơ...
Có khi thấy mưa, tôi nói nắng chảy!
 
Ôi nắng mà chảy... chỉ có mồ hôi!
Tôi đã qua thời mình đi lao động...
 
Hết còn nghe ngóng tiếng kẻng cầm canh,
dẫu còn tàn binh, yên đời tàn tạ!
 
Mồ hôi trên má... qua hết Má à,
sáng, trưa, chiều, tà,,, ngày qua tháng lụn!
 
Đọc sách:  Vui, Sống!  Đọc báo:  Trống trơn...
Nhiều lúc soi gương thấy mình tệ thật!
*
 
Trừ, cộng, chia, chác... chuyện của người ta!
Đất Nước Thái Hòa, mình ngoài Tổ Quốc...
 
Sống thì lúc thúc.  Chết thì tro than...
Biển không biên cương, trời không giới hạn!
 
Ờ thì sống nán!
Ờ thì dễ thương!
 
Bạn ơi đèn đường mưa vàng từng giọt...
Bạn có nghe xót con mắt bạn chưa?
 
                                       Trần Vấn Lệ

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2026

CHÉP LẠI CHƠI MỘT GIẤC CHIÊM BAO – Trần Vấn Lệ



Tôi hỏi bạn tôi "mày buồn gì sao mày giống giống kẻ sầu bi?". Nó cười:  "Tao chẳng buồn chi cả chỉ nhớ nhà thôi mà bỏ đi!".
 
"Mày với tao người cùng giống nòi!  Mày buồn tao muốn bỏ đường vui!  Bây giờ mày nhé đừng ra phố, mình ra đồng đứng ngó mây trôi!".
 
Nó choàng vai tôi, hai đứa bước, tránh từng bụi cỏ...bước tung tăng.  Đường ra đồng vắng, xa xa lộ, hai đứa như còn thuở tuổi Xuân.
 
Chúng tôi đi sáng tới trưa về, có ghé chân vào một quán quê... Quê ở đâu thì đâu cũng thế... nhẹ nhàng ngồi khuấy cốc cà phê!
 
Chủ quán đem ra hai cái bánh,  đủ cho hai khách một trưa nghèo.  Xí xô vài tiếng "Xin đa tạ!".  Có nói nhiều thêm... cũng bấy nhiêu!
 
Ba mươi phút uống cà phê đắng, ăn bánh khơi khơi thấy ngọt ngào... Tôi trả tiền xong, hai đứa đứng, chào ông chủ quán một câu chào...
 
Bye bye nghe nó làm sao ấy, một tiếng thành hai... vạn bước đi, ra đường chỗ sáng mình tương ngộ, tay bắt tay và rồi chia tay...
 
Hai đứa ngược đường không ước hẹn, không nói buồn, vui, không bận tâm...Trước mặt chỗ về không địa chỉ... bởi vì gần gũi cũng xa xăm!
 
Những người xa lính không ai hứa, coi lính như cờ gió thổi bay...Có lẽ trong lòng hai đứa có nghĩ kỳ mình... bỗng gặp nhau đây!
 
*
Tôi xong bài thơ sau chiêm bao dĩ nhiên rất thật, nhớ không nhiều những gì mình gặp hồi ban nãy liệu có mông lung một bữa chiều?
 
                                                                                     Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

BÂNG KHUÂNG – Thơ Trần Vấn Lệ


   

Nhiều người nghĩ:  Tuần Lễ Này Trời Đẹp:
"Sau cơn mưa, trời sẽ sáng thôi mà!".
Ngày Thứ Hai, ngày Thứ Ba, mưa miết
Đang Thứ Tư... Trưa đang tới:  Mưa kìa...
 
Tin Thời Tiết, người ta nghe, sẻ chia,
Có người tin, có người cười chúm chím:
"Chuyện trên trời, dưới đất... thấy nghi nghi!",
Và như thế - chuyện trong đời:  lắm chuyện!
 
Người "hiểu chuyện":  không-có-gì-bất-biến,
một là tin và một là quên đi!
Gặp "anh em" thì rủ đi cà phê,
Không bè bạn, cứ một mình... suy nghĩ!
 
*
Năm mươi năm... mới tức thì:  Nửa Thế Kỷ!
Năm mươi năm... ba thế hệ thành hình!!
Nhiều chuyện buồn, nhắc lại... đã làm thinh
Nhiều chuyện bực mình... đi tu là... lợi lạc!
 
Năm mươi năm hơn, có một điều không mất mát
... là ngây thơ như một sợi dây chuyền!
khuấy cốc cà phê thấy mặt cốc thản nhiên
và chúc bình yên cho ai thện tâm người-dưới-thế!
 
Thấy trời mưa... thì nói trời sa lệ!
Ngó chân mây... thì nói nhớ quê nhà!
Người đưa tin thời tiết giống người đi rắc hoa:
"Đời vẫn Đẹp!  Đời là Hoa là Mộng!".
 
Không gì vui bằng bỏ hình bắt bóng...
Tuổi thơ nào cũng từng thổi bọt xà bông...
 
                                             Trần Vấn Lệ

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

AI MAI CHIỀU ÁO ĐỎ THẤY ĐÓ MỜ NHƯ SƯƠNG - Trần Vấn Lệ



Sáng.  Dậy sớm, không dám / mở cửa ra nhìn trời.  Nhưng chắc mưa dứt rồi... mà lạnh thì ghê!  Ghê lắm...
 
Tin thời tiết:  Không Nắng / cho đến ngày giữa tuần.  Chuyện thế sự, thế nhân...thế giới nữa, chóng mặt!
 
Mình:  không có - không mất!  Chỉ.... thở giốc cuối đời!  Tất cả đều qua thôi!  Tất cả đều vụn... vỡ!
 
Đất Mẹ là Đất Mộ cũng hết hẹn ngày về.  Những cơn mưa lê thê coi như... nước, là Tổ Quốc, cũng được!
 
Mưa, lạnh, chim không hót.  Uống cà phê gói, nhìn / khói từ tách bay lên / bình minh vậy!  Nhòa nhạt!
 
Không giận hờn gì hết!  Buông bỏ... chuông boong boong.  Tiếng chuông Chùa dễ thương / tưởng mơ hồ... mà thật!
 
... rồi mình sẽ thành Phật, một ngày nào, kiếp sau? Hai má hồng, ôi chao, thì thào... thời nhỏ dại!
 
Ai?  Ai cứ là con gái để mình chê Giai Nhân!  Vân tưởng y thường hoa tưởng dung... Lát, mình ra sân, ngắm!
 
Mùa Đông không có bướm... Hoa nắng rụng bên thềm!  Những dấu chân ai quên... để chi cho mình nhớ?
 
Ai mai chiều áo đỏ thấy đó mờ như sương...
 
                                                                                  Trần Vấn Lệ

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2026

ĐÊM QUA SÂN TRƯỚC HOA CÒN NỞ MÀ SÁNG HÔM NAY RỤNG HẾT RỒI – Thơ Trần Vấn Lệ




Mưa tạnh.  Gió ngừng.  Bão đã qua...
Cảm ơn!  Năm Mới có mồng Ba!
Đèn đường chưa tắt, mưa còn đọng,
Nhớ Nước càng thêm tủi nỗi Nhà!
Lũ, lụt mới xong, giờ cháy! Cháy!
Sao buồn quá vậy, Núi Sông Ta?
Bà con lại khổ, đời không Tết
Hai Thế Kỷ rồi Xót vẫn Xa!
 
Mở máy, đọc tin đây với đó,
"Tiền Đình Tạc Dạ Nhất Chi Mai!" (*)
 
                                       Trần Vấn Lệ

(*) Thơ của Thiền Sư Mãn Giác TK 19

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

EM ƠI NGHIÊNG NÓN GIỮ GIÙM CHO ANH NỤ MỪNG –Trần Vấn Lệ



Còn một ngày nữa hết / cuốn lịch năm Hăm Lăm...Những tấm thiếp Mừng Xuân / gắn lên Chào Năm Mới!
 
Thời gian:  Một Năm Đợi / để có Một Năm Vui!  Ai cũng nghĩ thế thôi và ai cũng muốn được thế!
 
Có thể vui tới trễ... nếu đầu năm trời mưa!  Chuyện đó đã từ xưa / không ít người lo lắng!
 
Năm nay trời không nắng, tin báo nói ba ngày.  Hai năm sẽ choàng vai / năm cũ cùng năm mới...
 
Những giọt mưa sẽ dội / con mắt người sẽ cay... Con ngựa sẽ rùng vai / cho bay ngay cái lạnh...
 
... cho ngày Xuân lóng lánh... cho nhân ảnh không mờ!  Ôi thương quá là thơ / tôi chép Hàn Mạc Tử! (*)
 
*
Tôi, một người xa xứ... không chối mình nhớ quê - nhớ Huế, rất muốn về thăm vườn cau nhà Ngoại...
 
Ngoại xa rồi, mãi mãi.  Ai mười bảy cũng xa.  Nhưng mà... tuyết nở hoa / là bông cau vườn cũ...
 
Em ơi nghiêng nón giữ / giùm-cho-anh-nụ-mừng! 
                                                                                        Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Hàn Mạc Tử:
"Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
Ai biết tình ai có đậm đà..."

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2026

MƯA TO ĐẦU NĂM MỚI - Trần Vấn Lệ



Năm nay ngộ thật chớ:  Bão về đêm Noel!.  Ngày đã hóa thành đêm... Ba hôm thôi, rét mướt.
 
Rồi nắng bừng lên hai đợt... rồi sắp mưa đầu năm!  Gió Santa Ana thổi lên... Nam Cali sẽ mệt... (*)
 
Mùa Đông, gió này rét.  Mùa Hạ gió này nồng!  Bây giờ đang mùa Đông, chuyện chắc nhiều chuyện lắm...
 
Sáng hăm chín sẽ nắng, sẽ tắt vào buổi trưa...Tin thời tiết bao mưa ít khi nào thấy trật!
 
Gió Santa Ana, Mô Phật!  Chùa sẽ cầu bình an!  Nhà Thờ sẽ vang vang tiếng chuông... cũng cầu nguyện!
 
Gió này không từ biển mà từ khe núi ra... Gió bỏ Santa Ana, gió lên Los Angeles...
 
Ở đây gió gào thét... rồi gió tan thành... hơi!  Gió như người đi chơi thấy đời không vừa ý!
 
Đúng là cái nước Mỹ... kỳ dị... và bất thường!
 
*
Ba lăm triệu xe ra đường / mở radio nghe ngóng.  Ai cẩn thận, hy vọng... mình đi, về, an nhiên...
 
Còn ai mà nổi điên... có xe hồng thập tự!  Việt Nam rừng với rú... cháy, cháy... thì không mưa!
 
                                                                                         Trần Vấn Lệ

(*) Báo LAist đưa tin:  "Những cơn mưa lớn ở miền Nam California trong tuần nghỉ lễ vừa qua rút đi vào tối Thứ Sáu, mở đường cho thời tiết nắng ráo hơn, ấm hơn và khô hơn – ít nhất là trong vài ngày tới, theo báo mạng LAist hôm Thứ Sáu, 26 Tháng Mười Hai.
Dự kiến bầu trời sẽ quang đãng vào cuối tuần này. Bắt đầu từ Thứ Hai tuần sau, Trung Tâm Dự Báo Thời Tiết (NWS) dự báo sẽ có một “đợt gió Santa Ana kéo dài nhiều ngày,” với cường độ gió mạnh nhất vào Thứ Ba".

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025

LỄ MỪNG CHÚA GIÁNG SINH NĂM NAY VÌ MƯA CỬ HÀNH SỚM HƠN NĂM NGOÁI - Trần Vấn Lệ



Trời dứt mưa, mừng quá.  Lễ khuya làm chín giờ...Tất cả nôn nóng chờ chỉ một câu nói vậy!
 
Những gì xảy ra sau đấy, chắc chắn là mưa khuya.  Thành phố San Bernadino lũ đang về cuồn cuộn...
 
Thành phố kêu di tản và dân đã lên đường từ chiều khi sáng trưng bây giờ chắc ấm chỗ?
 
Thành phố tôi đang ở, cao ráo chắc không sao.  Dân mong Lễ từ chiều, Cha bằng lòng làm sớm...
 
Chín giờ, rồi tan... cũng muộn, nhưng vẫn trước nửa đêm, mưa không sa không phiền.  Sau Noel quá lạnh!
 
Trong bầu đêm đặc quánh, niềm tin như trầm hương...Cộng thêm tình yêu thương, thấy đời thật có nghĩa...
 
Tưởng tượng Chúa được Mẹ / bồng bên đống lửa hồng / ấm biết bao tấm lòng / của bầy chiên mong đợi...
 
Những lời ca trong tối vang lên mừng Jesus!  Ngài đích thực là Vua!  Ngài thay Trời cứu thế!
 
Trăm người tay gạt lệ, đứng trên sân Nhà Thờ.  Tất cả nhắm mắt mơ thấy Thiên Thần giáng thế!
 
Mưa còn mà rất nhẹ như hạt bụi hạt sương... có thể nước mắt vương đêm thiêng liêng trọng đại!
 
Tôi dang tay ra hái Một Trái Thơ Tròn Đầy!  Mai Thơ trắng như mây và hồn nhiên như nắng...
 
                                                                                      Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

MÓN QUÀ LỄ GIÁNG SINH - Thơ Trần Vấn Lệ


                 

Mười tám tiếng đồng hồ nữa mừng Lễ Chúa Ra Đời!
Mưa ngừng, không còn rơi, chính thức từ hồi tối...
 
Sáng sớm của ngày đợi, người người mặt đều vui!
Hai ngàn hăm lăm năm rồi, Chúa Hài Đồng vẫn đẹp...
 
Một Kỷ Nguyên Mới được chép biết bao nhiêu bô Kinh.
Sự Thật về Chúa được in.  Lời Chúa được ghi đủ...
 
Chúa gánh hết tội lỗi của loài người không than van...
Trước khi về Thiên Đàng, cánh tay Chúa đầy máu!
 
Chúa tha tội người xấu, Chúa cứu vớt người lầm than,
Chúa băng ngang đại dương gieo rắc lòng bác ái...
 
Chúa không day ai nói dối.  Chúa nhấn mạnh từng sự thật.
Chúa không hứa mai mốt... vì thực chất là Hôm Nay!
 
"Không có Ngày Mai!  Chỉ có Hôm Nay!
Sự đau khổ của Ngày Nào đủ cho Ngày Nấy!"
 
Hai ngàn hăm lăm năm rồi, ai cũng thấy:  Noel Chỉ Một Lần.
Một lần là mãi mãi cho vạn muôn lần ức triệu năm!
 
*
Mười tám tiếng đồng hồ nữa chuông ngân...
Cô bé bán diêm bay về bên Ngoại,
Cô gái bán xong mái tóc, mua được dây đeo đồng hồ cho chồng,
Người chồng gom tiền chắt mót mua được cho vợ cái lược chải đầu...
Chữ Present là Món Quà, là Hiện Hữu, là Dâng Hiến!
Ai cầm lấy mà mắt không long lanh?
                                                                                  Trần Vấn Lệ

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2025

NGÀY MÙA ĐÔNG AMEN - Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vấn Lệ duyên vẽ theo yêu cầu của Nguyệt Mai


Lạnh!  Lạnh thêm từng buổi sáng... Tháng Chạp tháng-Noel!  Kim đồng hồ nhích lên, mặt trời thì cứ ngủ...
 
Mười ngày nữa, tôi nhớ:  Chúa sinh một đêm Đông.  Ai có như tôi không?  Mong ai cũng bình thản...
 
Có lẽ tôi đáng chán:  người-không-việc-chi-làm... nên chỉ biết than van: "Mỗi Ngày Trời Thêm Lạnh!".
 
Nhỏ, bị phạt, bị đánh.  Lớn, đi Lính... bị la.  Tôi từ nhỏ tới già chỉ hít hà... Giời Lạnh!
 
Dân Đàng Ngoài không đánh mà lấy được miền Nam!  Dân miền Nam lang thang... không thấy ai ra Bắc.
 
Lá bùa Tàu linh thật!  Chỉ cần chữ Việt Nam là bọn nó tan hoang... chạy theo Tổng Thống Thiệu!
 
Chạy tới đâu cũng thiếu khi đếm lại người thân!  Nhưng... kệ nó, không cần!  Noel mừng Chúa trước...
 
*
Tôi, người Lính bạc nhược, vọc nước rửa bàn tay.  Vua Duy Tân nói Hay:  "Tay dơ lấy nước rửa!".
 
Nước mình... từ muôn thuở, muôn đời vẫn Nước Non!
Chúa sinh trong đêm Đông! Lạnh buốt.  Trời lạnh buốt...
 
Nhớ Tản Đà, tôi nuốt từng giọt nước mắt tôi!
 
"Nước Non nặng một nhời thề:
Nước đi đi mãi... sẽ về với Non!" (*). 
                                                                                      Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Tản Đà, bài "Nhời Thề Non Nước".

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2025

TÔI CÒN ĐÂY THƠ CÒN CHÚT XÍU – Thơ Trần Vấn Lệ


   

Ngày hôm qua qua... là Ngày Xưa!
Một hôm thôi! Hỏi, có ai ngờ?
Thời gian chớp mắt như bừng tỉnh
Giấc ngủ hồi nào.  Một buổi trưa?
 
Hàng cau vẫn xanh trong vườn mình
Tôi đi tìm Ngoại thấy mông mênh...
Này cam, này quýt, này chanh, ổi
... mà Ngoại đâu rồi?  Vườn vắng tênh!
 
Ngoại của tôi kia:  Một góc vườn
Mộ Ngoại cài bia thấy quá thương...
Má tôi nói Ngoại già trăm tuổi,
Ngoại bệnh.  Rồi thôi.  Ngoại chẳng còn...
 
Tôi nói: Con còn nghe tiếng Ngoại
Trưa nào, nằm võng, Ngoại ru em...
Thằng em tôi nhỏ nằm bên Ngoại
Cái mặt thằng em mắt nhắm nghiền...
 
Má nói:  Con giờ, con chẳng biết
Em con hết nhỏ, lớn rồi nha!
Nó như con vậy, hai thằng Lính
đến Má đây rồi, cũng sẽ xa...
 
*
Má nói tôi nghe.  Rơi nước mắt
không ngờ quá khứ cứ như mơ...
Ba năm tôi Mỹ, thư em viết:
"Má mất rồi anh, một nấm mồ!"
 
Tôi khóc?  Không mà!  Tôi chẳng khóc
Trời ơi là Má, Ngoại... không còn!
Hôm qua, mới đó mà xưa quá,
Tôi nhìn trong gương tôi hoàng hôn...
 
Mới có hôm qua... mà quá khứ!
Bao nhiêu núm ruột hóa nên mồ...
Bia mờ nét chữ ai tô vẽ
Không lẽ bây giờ một chút thơ?
 
                             Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2025

XE ĐÒ VIỆT NAM TRÊN NƯỚC MỸ - Trần Vấn Lệ



Tháng Môt San José, hết mưa, hoa quỳ nở... Đó là một niềm nhớ cho ai từ đó đi!
 
Tôi xa San José cũng ba mươi năm đã.  Nhiều khi lòng nhớ quá mà làm sao lên xe?
 
Người mình đi xa quê... xe đò đem qua Mỹ!  Đường Mỹ đường thiên lý, xe bus có, chậm rì...
 
Lên xe đò thầm thì, ai thích gì cứ nói, không biết gì cứ hỏi, im lặng thì ngủ thôi!
 
Bốn trăm dặm... tuyệt vời, dọc đường hoa và cỏ, nhiều ngọn đồi nho nhỏ nối nhau thành núi cao... 
 
Những con bò trong rào, xe ào ào, mặc kệ.  Vài con suối nhỏ bé, vài con nai săm soi...
 
Tôi thích hoa trên đồi, hoa quỳ nở thưa thớt, tôi nhìn tưởng Đa Phước, tôi nhìn tưởng Trại Hầm...
 
Mỹ giống giống Việt Nam!  Núi xanh như Đà Lạt... mà đời tôi mất mát, thở dài, quên được không?
 
*
Xe đi ngang cánh đồng... Xe vào vài thị trấn.  Xe dừng một vài chặng... rồi tăng tốc chạy hoài!
 
Mười năm trước lai rai tôi đi vì công việc.  Mười năm sau thất nghiệp...Thôi thì... một bài thơ!
 
"Tiếng Bên Trời", bạn đọc chưa?  Một tập thơ rất cũ, trăm năm xưa, quá khứ, vẫn mới, như... chiêm bao!
 
"Mười năm xưa, mười năm sau,
một hình bóng cũ xóa màu thời gian...
Cầm như đã lỗi nhịp đàn,
Cố Nhân ôi bấy ngỡ ngàng Cố Nhân!" (*)
 
                                                                                      Trần Vấn Lệ

(*) Tập thơ Hà Liên Tử, "Tiếng Bên Trời" xuất bản tại Sài Gòn thập niên 1950.

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2025

NAM MÔ A DI PHẬT TIẾNG CHUÔNG CHIỀU BOONG BOONG - Trần Vấn Lệ



Hôm nay không có thơ.  Mình và thơ không hẹn.  Thì mình không phải đến, thơ khỏi đến với mình...
 
Hôm nay không âm thanh ngoài tiếng gió lay động những chòm cây gợn sóng lung lay như âm ba...
 
Hôm nay là hôm qua nếu nó chưa đi mất!  Tôi nhìn vào chùa Phật, thấy người ngồi đọc Kinh.
 
Kinh là sách, chữ in... trang này rồi trang khác.  Đọc thì nghe có nhạc, xếp lại là... cuốn Kinh!
 
Có vậy sao Niềm Tin người ta nhìn và thấy... máu của mình đang chảy, trí óc mình sáng ra?
 
Tôi đi hỏi nụ hoa.  Hoa cười hương thơm ngát... Tôi nghe mình như ngạt mùi hương ai áo thơ...
 
*
Ôi áo thơ ngày xưa... Câu đó là Thơ nhỉ?  Đã mấy rồi Thế Kỷ?  Hai mươi thôi!  Chừng nhiêu...
 
Nghĩa là đâu có nhiều mà nhiều người Thiên Cố!  Tôi nhớ trường hồi nhỏ, tôi nhớ Thầy, nhớ Cô...
 
Tôi chưa thăm bao giờ mả mồ Thầy, Cô cũ... Lớn lên, tôi rừng rú... Lớn thêm, tôi tàn binh!
 
Quả thật có giật mình:  Hôm Nay Thời Gian hả?  Tôi cúi nhặt chiếc lá hôn phơn phớt màu Thu...
 
Tôi nhớ có người Tu / nói đời là Cõi Tạm.  Tôi nâng vạt áo xám của người vương mây xa...
 
Một ý thơ nảy ra, lòng tôi... nằm trước mặt!  Nam Mô A Di Phật... Tiếng chuông chiều... boong... boong...
                                                                                     Trần Vấn Lệ