Tôi đã ngẫm nghĩ, cân nhắc rất nhiều khi có thể nói ra
điều này về bức tranh gò đồng mới của họa sĩ Phạm Xuân Trường mà không sợ mang
tiếng là chủ quan hay nói lấy được: Đây quả là bức tranh đẹp nhất của nền hội họa
VN hiện đại! Ngắm bức tranh lần đầu xuất hiện trên một trang Fb,
thoạt tiên, cảm xúc của tôi là sững sờ tựa bị điện giật, bởi bao cảm nghĩ của
riêng tôi hòa trộn với cảm nghĩ xã hội suốt một tháng trời qua về đối tượng
miêu tả như được tác giả thâu tóm lại và dồn cả vào bức tranh… Sau đó thấy trên
một trang Fb khác, bức tranh này được chụp lại toàn vẹn không bị cắt cúp, tôi
đã chăm chú quan sát và bắt đầu tự lý giải: điều gì đã tác động tới mình sâu và
mạnh đến thế, từ bức tranh?