CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Thoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Thoa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2020

HƯƠNG XƯA, NẮNG LỤN, TÀN ĐÔNG – Thơ Phạm Ngọc Thoa

 

     

                  Nhà thơ Phạm Ngọc Thoa



HƯƠNG XƯA !
 
Gió thốc ngang làn tóc rối
Giũ sợi buồn phủ chân mây
Rạch làm hai
nẻo đêm ngày
Hơi người xưa cũ
ấm hoài hương xưa
 
Vỗ về đêm thương bóng núi
Một đời cứng sượng cô đơn
Chải buồn
chưa hết nỗi buồn
Để ngày vội vã
ngậm nguồn chân không
 
Gió đông đùa trên phiến lá
Một thời hoang dại duỗi rong
Mây đùn
đậu nhánh sầu đông
Khuất ngôi sao lạc
giữa dòng nhớ quên
 
Mưa lất phất ngày nhạt nắng
Biển trầm mình sóng bạc đầu
Thức mơ tưởng
bóng hình nhau
Bước chân trĩu nặng
quảy sầu hai vai.
 

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2020

PHÍA EM, HỎI ANH, HUẾ MÃI YÊU THƯƠNG, TRĂNG MƯỜNG GIANG, ĐÔI NGÃ – Thơ Phạm Ngọc Thoa

 

    


PHÍA EM !
 
Chưa đi hết
kiếp nhân gian
Mà hồn thơ đã
nhuộm vàng cõi thơ
Sương giăng
trùng điệp xa mờ
Mà thương
tháp tuổi dại khờ chồng chân
 
Thoáng ngờ nghệch
Dáng xưa gần
Tình ơi !  lá đổ hiên sân
Cạn đêm
rồi cũng hóa thành
chiêm bao
Trời xa lắc
kẻ phương nào
Lõng vòng tay ấm
rớt vào hư không
 
Miên man
trái đất nữa vòng
Cùng trong hoàn vũ
đôi dòng tương tư
Ướt nhành thơ
lạnh vô hư
Nghe hoang mơ rụng
xuống từ phía em.
 
 

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2020

VỀ PHÍA MÙA ĐÔNG!, ĐÔNG QUẠNH!, GIỌT NẮNG BÂNG KHUÂNG !, BIỂN CHIỀU!, HỒN QUÊ! – Thơ Phạm Ngọc Thoa

  

    


VỀ PHÍA MÙA ĐÔNG!
 
Biển xô
xác sóng sụt sùi
Nắng nghiêng
Bờ cát ngậm ngùi gót xa
Triều dâng
chân sóng như là
Thu đi
từ độ mùa hoa trễ tràng
 
Xót xa
nhìn khóm thu vàng
Biển chiều
ngơ ngác dã tràng xe đông
Ngoảnh mùa
thu lạnh hư không
 
Em đi
về phía mùa đông lạc loài
 
Mùa đông
nắng vỡ trên tay
Vỡ loang
mảnh nắng gió lay lắt buồn
Nhạt bờ
môi lạnh cõi hồn
Dường như
đông cũng cô đơn lạc người
 
Nhớ mùa
trăng ngủ trên tay
Bàn tay
so với bàn tay ấm lòng
Nghiêng mùa
trắng hạt sương đông
Cay cay
trên mắt gió bồng bềnh ru
 
Và như ướt áo hơi thu
Ngồi hong
nỗi nhớ nghe đu đưa buồn…
 
 

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2020

DÁNG XƯA ! – Thơ Phạm Ngọc Thoa


    


DÁNG XƯA !
(Viết tặng anh trai B Đ)
 
Ba mươi năm một cuộc tình
Dài như một cuộc trường chinh ấy mà
Khép lòng anh với người xa
Chờ khi nắng trở hong tà huy em

Em về từ độ đông lên
Mùi hương tóc thả bồng bềnh dáng xưa
Nửa mơ nửa thật như vừa
Muộn màng tóc cũ trắng mùa phai thu
Những là sương khói khuất mù
Ba mươi năm nhốt ngục tù đời nhau

Giá mà còn có kiếp sau
Vết thương lỏng vẫn thấm màu thời gian
Tóc xuân, em những dịu dàng
Chỗ em ngồi trước khảm vàng phía anh
Lối xưa khói trắng xây thành
Ước lên ngõ mộng ngày xanh đẫm hồn

Trong mơ thấy dáng em buồn
Tình cờ gặp lại vô ngôn tỏ bày
Tay cầm chưa ấm bàn tay
Nghe dòng sông cũ trải dài trong nhau.
 
                                   Fountain Valley
                                  Phạm Ngọc Thoa

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2020

NGHIÊNG BÓNG TÀ HUÂN ! – Thơ Phạm Ngọc Thoa

 

       

 

NGHIÊNG BÓNG TÀ HUÂN !

 

Đọc bài thơ cũ mông lung

Gặp mình tha thẩn giữa trung thu ngàn

Giọt mưa chiều chậm vắt ngang

Ướt đôi sợi tóc nghe bàng hoàng ta

Từ hôm thu bỏ đi xa

Còn đôi lá muộn là đà rơi nghiêng

Rụng về tím cõi hồn nhiên

Từ vô định đến vô biên cõi người

Em đi về phía lạ trời

Tìm hồn thu cũ vẽ người tình chung

Không nhau nghe gió lạnh lùng

Tiếng thu vàng vọt lạnh cung bỗng trầm

Lặng thinh từ phía xa xăm

Khi không lòng lá dãi dầm dặm quê

Lối em thu rụng bộn bề

Níu hồn trăng cũ thắp lề cỏ hoang

Gộp trăng từ độ thu tàn

Đủ hong màu mắt ấm hoàng hôn xa

Bụi mềm ướt lối cỏ hoa

Mềm lên gót lữ bóng tà huân nghiêng.

 

               Fountain Valley, 28/10/2020

                       Phạm Ngọc Thoa