THEO MỘNG TA VỀTa thấy ta từ Sông Núi cũTrôi như con suối biệt xa nguồnRơi như chiếc lá không về cộiChạm tới vô biên những nỗi buồn!Trôi đ! Như thể chim lìa tổBỏ lại máu, xương bọc giống nòiBỏ cả tình quê yêu dấu mãiBúc ruột mà đi… hỡi Đất Trời!Ta đi như trốn ta vào núiThắp lửa rừng xanh tóc bạc rồiĐốt than nửa gánh ta vào chợNửa gánh “Hoàng hoa” sưởi mộng đờiTa đi! như bóng ma lìa xứLẫn khuất mười năm bóng dại khờ“Dâu biển” tang thương sông núi hởi!Khúc tàn chinh lệ hóa thành thơRồi mai! Gửi xác bên trời vắngĐất lạ hồn linh cũng dật dờ“Theo mộng ta về” Sông Núi cũQuê mẹ xanh rờn những giấc mơ.Long Khánh 1994Vũ Đức Tô châu
Hiển thị các bài đăng có nhãn Châu Thạch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Châu Thạch. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2025
ĐỌC "THEO MỘNG TA VỀ” THƠ VŨ ĐỨC TÔ CHÂU - Châu Thạch
Thứ Ba, 2 tháng 12, 2025
ĐỌC “THÁNG MƯỜI MỘT” THƠ HÙNG BÀNG LONG - Châu Thạch
Hôm nay là là 9/10 năm Ất Tỵ (2025), như vậy có thể xem như thời khắc chuyển mùa thu sang mùa đông đối với âm lịch
Đọc bài thơ “Tháng Mười Một” của Hùng Bàng Long ta thấy có một cảm xúc giao mùa thú vị. những hình ảnh trong thơ không có lá vàng rơi hay con nai vàng ngơ ngác. Nhưng cũng không quá băng giá của mùa đông, mà hiển hiện một thời khắc giao thoa se sắt cả không gian thời gian và lòng người. Bài thơ khiến lòng tôi cảm động và khiến tôi phải viết để thổ lộ những rung cảm cúả tâm hồn tôi.
Thứ Năm, 27 tháng 11, 2025
NHÂN NGÀY ĐẠI TƯỜNG NHÀ THƠ TUỆ SỸ (24/11/2925) ĐỌC ‘TỐNG BIỆT HÀNH” THƠ TUỆ SỸ - Châu Thạch
TỐNG BIỆT HÀNHMột bước đường thôi nhưng núi caoTrời ơi mây trắng đọng phương nàoĐò ngang neo bến đầy sương sớmCạn hết ân tình, nước lạnh sao?Một bước đường xa, xa biển khơiMấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trờiThuyền chưa ra bến bình minh đỏNhưng mấy nghìn năm tống biệt rồiCho hết đêm hè trông bóng maTàn thu khói mộng trắng Ngân hàTrời không ngưng gió chờ sương đọngNhưng mấy nghìn sau ố nhạt nhòaCho hết mùa thu biệt lữ hànhRừng thu mưa máu dạt lều tranhTa so phấn nhụy trên màu úaTrên phím dương cầm, hay máu xanhNh.Tr. 77
NHÂN NGÀY ĐẠI TƯỜNG NHÀ THƠ TUỆ SỸ (24/11/2925) ĐỌC ‘TỐNG BIỆT HÀNH” THƠ TUỆ SỸ
Châu Thạch
“Hành” là một thể loại thơ không phổ thông lắm, nhưng nó từng giữ một vị trí đáng kể trong lịch sử thi ca Việt Nam. Một bài thơ ở thể “Hành” thường đề cập đến những sự việc với tâm trạng bức xúc. Nếu so sánh “Hành” với những thể thơ khác ở giai đoạn thơ mới (Thập niên 1930 đến nay) thì thể “Hành” không được sáng tác nhiều. Tuy thế dầu ít, “Hành” cũng có được ngôi vị trân trọng trong nền văn học giai đoạn nầy. Cụ thể là “Tống Biệt hành” của Thâm Tâm, “Hành Phương Nam” của Nguyễn Bính và một số bài thơ thể “Hành” ít nổi tiếng hơn.
Châu Thạch
“Hành” là một thể loại thơ không phổ thông lắm, nhưng nó từng giữ một vị trí đáng kể trong lịch sử thi ca Việt Nam. Một bài thơ ở thể “Hành” thường đề cập đến những sự việc với tâm trạng bức xúc. Nếu so sánh “Hành” với những thể thơ khác ở giai đoạn thơ mới (Thập niên 1930 đến nay) thì thể “Hành” không được sáng tác nhiều. Tuy thế dầu ít, “Hành” cũng có được ngôi vị trân trọng trong nền văn học giai đoạn nầy. Cụ thể là “Tống Biệt hành” của Thâm Tâm, “Hành Phương Nam” của Nguyễn Bính và một số bài thơ thể “Hành” ít nổi tiếng hơn.
Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025
HAI BÀI THƠ ĐẠO - Châu Thạch
TRÊN ĐỈNH SIN SUỐI HỒĐỉnh núi cao hơn trên đỉnh mâyBài tôn vinh Chúa thật là hayCả bản H'Mong đều nên thánhMột góc Thiên Đàng ngay chốn đâyTôi đã cùng em đến một ngàyRừng thiên nước độc lại lành thayTưởng đâu như có nhiều thiên sứĐi lại trên trời như bướm bayMới biết niềm tin hạnh phúc thayĐại ngàn bình tịnh ánh trăng đầyMặt trời qua núi như ru võngĐêm ngủ cùng ta giấc mộng say!
Thứ Tư, 1 tháng 10, 2025
ĐỌC BÀI THƠ “QUA PHỔ” CỦA HÀ VŨ GIANG CHÂU - Châu Thạch
QUA PHỐRảo qua phường phố tìm ngườiPhố hằng vết phố người cười lạ chưaBuồn trong ta mấy cho vừaĐường xưa giờ cũng đã thưa thớt ngườiChợt nhìn em nở nụ cườiÔ haySao giống dáng người ngày xưa.Hà Vũ Giang Châu
ĐỌC BÀI THƠ “QUA PHỔ” CỦA HÀ VŨ GIANG CHÂU
Châu Thạch
Nhà thơ Hà Vũ Giang Châu, một tên tuổi của diễn đàn thi ca từ trước năm 1975 cho đến nay tại miền Nam Việt Nam. Dầu tôi có viết thêm về ông bao nhiêu đi nữa thì cũng không thấm gì đối với gia tài văn chương đồ sộ và những bài bình thơ khen tặng trên văn thi đàn, của những cây bút ái mộ thơ ông.
Châu Thạch
Nhà thơ Hà Vũ Giang Châu, một tên tuổi của diễn đàn thi ca từ trước năm 1975 cho đến nay tại miền Nam Việt Nam. Dầu tôi có viết thêm về ông bao nhiêu đi nữa thì cũng không thấm gì đối với gia tài văn chương đồ sộ và những bài bình thơ khen tặng trên văn thi đàn, của những cây bút ái mộ thơ ông.
Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2025
KIM NGÂN CA SĨ - Thơ Châu Thạch
Xưa em là ca sĩLẫy lừng trên sân khấuEm chính là người mẫuTrong ánh đèn lưu lyNay em thành tiều tụyTrên đường phố Hoa KỳEm làm người homelessLang thang bàn chân điXưa em là ngọc quýNay em là viên biLăn bên bờ bên bụiTóc bạc màu kakiThương em còn tiếng hátVang vọng một thời xưaQua trăm gió ngàn mưaVẫn mang hồn ca sĩKhen em không quỵ luỵVẫn ngạo nghễ giữa đờiVẫn hát và rong chơiNhư cây tùng sương gióNhìn em anh sáng tỏMột triết lý giữa đờiEm KIM NGÂN sáng ngờiEm mới là ca sĩ!Cho đời lời tinh túyCho đời lời lung linhCho đời lời chí tìnhKhông cần đời trả lại!Châu Thạch
Thứ Hai, 14 tháng 4, 2025
ĐỌC “LOẠN THỊ” THƠ TUỆ SỸ - Châu Thạch
VÀI LỜI PHI LỘ:
Đại lão hòa thượng Thích Tuệ Sỹ, người mà bất ký tôn giáo nào cũng kính phục. Ngài viên tịch, để lại vô vàn nỗi niềm thương tiếc cho những ai biết đạo lý làm người. Chúng tôi không phải là nhà phê bình thơ, không phải là người có học, không phải là người Phật tử, chỉ là người yêu thơ. Bởi kính trọng nhân cách làm Người của ngài và nhân cách thơ của ngài, chúng tôi rung động đặc biệt với 7 bài thơ của ngài, nên viết cảm nhận về 7 bài thơ ấy. Đó là những bài thơ:
- Khung Trời Cũ -Mưa Cao Nguyên -Hận Thu Cao -Ác Mộng -Bài Thơ Cuối Cùng - Loạn Thị -Tống Biệt Hành.
Hôm nay mời quý vị đọc cảm nhận bài thơ “Loạn Thị”. Mong góp cho đời chút hương vị thi ca. Trân trọng!
Châu Thạch
LOẠN THỊCắt gân máu chiêm bao quỉ hiệnAi làm gì bên chiếc ghế mâyVách tường trắng bàn tay năm ngónMột bông hồng năm cánh đang xoayChồng gối cao không thấy mặt trờiTrên khung cửa con chim thắt cổĐàn kiến bò hạt cát đang rơiTôi nhắm mắt trầm ngâm ánh lửaTuệ Sỹ
ĐỌC “LOẠN THỊ” THƠ TUỆ SỸ
Châu Thạch
Loạn thị là gì? Loạn thị (Astigmatism) là tật khúc xạ ở mắt do giác mạc ghi nhận những hình dạng khác thường so với hình thực tế… Những tia sáng khi đi vào mắt thay vì hội tụ lại một điểm lại bị khuếch tán trên võng mạc, khiến hình ảnh thu được có hình dạng méo mó và nhoè. Bài thơ trên đây tuy lấy tựa đề là “Loạn Thị” nhưng ta không thấy gì là loạn thị như định nghĩa ở trên mà có vẻ như là tác giả đang bị rối loại tâm thần nên cái nhìn thấy toàn ảo giác
Loạn thị là gì? Loạn thị (Astigmatism) là tật khúc xạ ở mắt do giác mạc ghi nhận những hình dạng khác thường so với hình thực tế… Những tia sáng khi đi vào mắt thay vì hội tụ lại một điểm lại bị khuếch tán trên võng mạc, khiến hình ảnh thu được có hình dạng méo mó và nhoè. Bài thơ trên đây tuy lấy tựa đề là “Loạn Thị” nhưng ta không thấy gì là loạn thị như định nghĩa ở trên mà có vẻ như là tác giả đang bị rối loại tâm thần nên cái nhìn thấy toàn ảo giác
Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2025
ĐỌC 10 BÀI THƠ HƯƠNG THIỀN CỦA NHÀ THƠ VẠN LỘC - Châu Thạch
LỜI GIỚI THIỆU
Mến chào quý vị. Hôm nay chúng tôi hân hạnh giới thiệu 10 bài thơ HƯƠNG THIỀN của nhà thơ Vạn Lộc sẽ được làm video qua giọng ngâm và đọc lời bình của nghê sĩ NHẬT QUỲNH. Nhà thơ Vạn Lộc tên thật là Võ Thị Hôi, sinh 30/12/1946, quê quán Đông Yên, Duy Trinh, Duy Xuyên, hiện sinh sống tại Đà Nẵng. Nhà thơ Vạn lộc là hội viên Hội Nhà Văn thành phố Đà Nẵng, hội viên Thơ Đường Luật Việt Nam. Tác giả còn tham gia nhiều thi văn đoàn khác. Nhà thơ Vạn Lộc đã xuất bản 12 tập thơ, nhiều bài thơ và tập thơ của Vạn Lộc đã nhận được giải thưởng trong nước. Đây không phải là những bài thơ hay nhất của tác giả, đây là những bài thơ bày tỏ nỗi niềm trong tuổi vào đông của một tâm hồn thơ luôn luôn muốn thì thầm cùng trăng nước, tha nhân và vạn vật để giải bày những vui buồn, những suy nghiệm sâu xa trong cuộc sống, hướng về cõi cực lạc bằng tâm thiền tịnh của tác giả. Mời quý vị lắng lòng tự tại trong cõi an nhiên của tâm hồn để tiếng thơ Vạn Lộc đem đến nhiều với chúng ta những hương thiền thi vị. Cảm ơn quý vị. Châu Thạch
Mến chào quý vị. Hôm nay chúng tôi hân hạnh giới thiệu 10 bài thơ HƯƠNG THIỀN của nhà thơ Vạn Lộc sẽ được làm video qua giọng ngâm và đọc lời bình của nghê sĩ NHẬT QUỲNH. Nhà thơ Vạn Lộc tên thật là Võ Thị Hôi, sinh 30/12/1946, quê quán Đông Yên, Duy Trinh, Duy Xuyên, hiện sinh sống tại Đà Nẵng. Nhà thơ Vạn lộc là hội viên Hội Nhà Văn thành phố Đà Nẵng, hội viên Thơ Đường Luật Việt Nam. Tác giả còn tham gia nhiều thi văn đoàn khác. Nhà thơ Vạn Lộc đã xuất bản 12 tập thơ, nhiều bài thơ và tập thơ của Vạn Lộc đã nhận được giải thưởng trong nước. Đây không phải là những bài thơ hay nhất của tác giả, đây là những bài thơ bày tỏ nỗi niềm trong tuổi vào đông của một tâm hồn thơ luôn luôn muốn thì thầm cùng trăng nước, tha nhân và vạn vật để giải bày những vui buồn, những suy nghiệm sâu xa trong cuộc sống, hướng về cõi cực lạc bằng tâm thiền tịnh của tác giả. Mời quý vị lắng lòng tự tại trong cõi an nhiên của tâm hồn để tiếng thơ Vạn Lộc đem đến nhiều với chúng ta những hương thiền thi vị. Cảm ơn quý vị. Châu Thạch
Thứ Ba, 21 tháng 1, 2025
ĐỌC TẬP THƠ “EM PHÙ SA MÙA NƯỚC NỔI” CỦA NGUYỄN CẨM THY - Châu Thạch
Châu Thạch hân hạnh nhận được thi phẩm ''EM, PHÙ SA MÙA NƯỚC NỔI" của nhà thơ NGUYỄN CẨM THY, một thi phẩm tuyệt đẹp: ĐẸP NGƯỜI, ĐẸP SÁCH, ĐẸP THƠ. Mời quý vị bỏ vài phút đọc lời cảm nhận của Châu Thạch dưới đây để biết về một TÌNH YÊU MÙA NƯỚC NỔI mới lạ, yêu con người và yêu quê hương không đề cập đến sự thường tình như bờ tre, ruộng lúa và chùm khế ngọt mà bao nhà thơ xưa và nay đã viết:
Cầm tập thơ “Em Phù Sa Mùa Nước Nổi” của Nguyễn Cẩm Thy trên tay, lòng tôi cảm thấy vui ngay khi nhìn vào trang bìa có tên tác giả và tên quyển sách.
Thứ Năm, 28 tháng 11, 2024
GIẤC MƠ BÓNG NHỚ - Thơ Châu Thạch
Trong giấc mơ về ngõ nhà em cũNhà vẫn như xưa phía trong hàng treĐêm sương mờ sao rụng mái trời cheBên hiên vắng em đứng chờ ai đó.Anh đi qua mắt nhìn em không tỏTình năm xưa quặn thắt ở trong lòngTừ buổi chia tay anh đã hoài mongTừng đêm mộng thấy em là bóng nhớTrong giấc ngủ biết bao lần bở ngởAnh quay về không đến được thềm xưaEm chợt hiện ra như sự bất ngờMà xa cách như bóng hình cổ tíchChợt thức giấc mưa đêm rơi rả ríchNỗi niềm đau nhè nhẹ chảy vào timQuá khư trôi xa anh vẫn đi tìmNgười đã phụ, ta một đời thổn thức!Châu Thạch
Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2024
VỀ ĐỘNG HOA VÀNG NGỒI VỚI PHẠM THIÊN THƯ – Thơ Châu Thạch
Theo ông về Động Hoa VàngNhắm con mắt lại thấy nàng Ngọ xưaThấy con đường Ngọ về trưaThấy tà áo Ngọ gió đưa trong chiều.Theo ông về động cô liêuHoa vàng đâu nữa, tiêu điều chốn xưaÔng ngồi đã thấy Ngọ chưa?Tôi ngồi thấy Ngọ gió mưa cuối đường!Nhắm con mắt lại mà thươngTháng năm dày dạn, phong sương đã nhiềuMột thời trai trẻ để yêuAi mà không Ngọ, không Kiều trong timBên ông tôi lại đi tìmNhắm con mắt lại mò kim dưới dòngCon sông ký ức còn trongNgọ ơi bóng nguyệt vẫn nằm, nguyệt đâu?!Châu Thạch
Thứ Hai, 14 tháng 10, 2024
BỘ PHẢN NGÀY XƯA - Thơ Châu Thạch
BỘ PHẢN NGÀY XƯATôi có hai người bạnQuê làng Trường SanhNhà gần cầu Bến đáHọ anh em một nhàXứ Quảng Trị mùa hè oi ãTôi về quê sống với bạn, vui chơiNgày tắm sông hưởng nước mát của trờiĐêm ngồi ngắm vầng trăng bất hủBộ phản gỗ ba đứa tôi nằm ngủChiếc gối cao dễ nằm mộng thấy emNhững năm thi cứ vào khoảng hết đêmÔng cụ rút gối kêu chung tôi dậy học.Đời thanh thản những ngày xanh mái tócBộ phản kia như người bạn thứ tưBa chúng tôi với phản cứ từ từNằm tâm sự chuyện tình qua năm thángRồi một buổi non sông thành ly loạnBa chúng tôi xếp sách vở lên đườngKhói lửa về đốt cháy cả quê hươngTôi không nhớ không thương gì bộ phảnSáu mươi năm đã qua thời khủng hoảngBạn tôi về thăm lại từ đườngBáo tin rằng bộ phản thuở thân thươngCòn nguyên vẹn chờ chúng tôi trở lạiTôi cảm thấy lòng đã qua trường trạiBỗng niềm vui trẻ lại buổi thơ ngâyỞ trong tôi nhớ lại hết những ngàyPhản như bạn, đắm say từ độ ấy.Phản còn giữ hương xưa nhiều biết mấyHương tình yêu, tình bạn tình quêHương ba thằng ngổ ngáo với đam mêCòn phảng phất ở trong mùi hương gỗ.Tôi mơ ước được quay về cổ độCó một lần ba đứa ngủ cùng nhauTrên phản xưa nằm kể chuyện vàng thauPhản ghi nhớ vào trong lòng gỗ quý!Châu Thạch
Thứ Hai, 7 tháng 10, 2024
ĐỌC “TRÊN MẤY DẶM VỀ XƯA” TẬP THƠ CỦA MY THỤC - Châu Thạch
Trong ngày ra mắt tập thơ “Trên Mấy Dặm Về Xưa” của nhà thơ My Thục tại quán Cà Phê Cố Quận – Đà Nẵng, người chị ruột của My Thục tên facebook là Trinh Nguyễn đã nói qua về My Thục đại ý như sau:
Thứ Tư, 7 tháng 8, 2024
“HÀNH GIẢ CHI CA” CỦA ĐẶNG TIẾN (THÁI NGUYÊN) MỘT BÀI THƠ LÀM SẢNG KHOÁI TÂM HỒN - Châu Thạch
Thú thật tôi không rành chữ Hán nên không hiểu hết tựa đề của bài thơ, xin tạm dịch thô thiển “Hành Giả Chi Ca” là “Bài Thơ Của Vị Tăng Đi Khất Thực”. Nếu dịch sai hay thiếu xin lượng thứ.
Đây là bài thơ ai đọc cũng biết viết về nhà sư Thích Minh Tuệ, một hiện tượng mới trong xã hội và trong lịch sử đạo Phật Việt Nam. Trong bài viết nầy tôi chỉ cảm nhận những cái hay của thơ, còn những mặt khác của hiện tượng tôi không dám bàn đến.
Đọc khổ đầu của bài thơ ta thấy hình ảnh một con người cô đơn, nhưng con người cô đơn ấy rất tự tại, thong dong và ngạo nghễ:
Ta đi! Một mình trên đường lớn!Không xe máy lạnh chẳng lọng cheKhông tụng niệm loa vang dậy đấtKhông hoa không cờ. Không có gì...
Thứ Ba, 25 tháng 6, 2024
ĐỌC TẬP THƠ “THÌ THẦM VỚI CỎ” CỦA NHÀ THƠ VẠN LỘC - Châu Thạch
Lần nầy, xuất bản tập thơ thứ 12, nhà thơ Vạn Lộc lấy tựa đề “Thì Thầm Với Cỏ” là tựa đề của một bài thơ mà bà vừa ý. Trong bài thơ ấy bà viết “Với cỏ ta chỉ biêt thì thầm/ Như muôn đời cỏ thì thầm với gió” hay là “Cũng như thế một mai ta về làm cỏ/Sẽ hồn nhiên xanh xanh đến vô tư/Tự rút ruột mình để mình xanh biếc/Rồi bâng quơ hát khúc sa mù”.
Vậy cỏ với Vạn Lộc không phải là loài thực vật tầm thường mọc dại dưới bước chân đi, mà cỏ là một loài cây tri kỷ với trời đất, với không gian với thời gian và với con người. Cỏ thì thầm với càn khôn vũ trụ và nhà thơ Vạn Lộc hạnh phúc biết bao khi lại thì thầm với cỏ một cách “Miên man xanh dưới trời xanh bất tận” để mỗi bài thơ của bà đẹp biết bao, đẹp như “Chợt bay lên chấm trắng một cánh cò” trên cánh đồng cỏ xanh mơn mởn ấy.
Vậy cỏ với Vạn Lộc không phải là loài thực vật tầm thường mọc dại dưới bước chân đi, mà cỏ là một loài cây tri kỷ với trời đất, với không gian với thời gian và với con người. Cỏ thì thầm với càn khôn vũ trụ và nhà thơ Vạn Lộc hạnh phúc biết bao khi lại thì thầm với cỏ một cách “Miên man xanh dưới trời xanh bất tận” để mỗi bài thơ của bà đẹp biết bao, đẹp như “Chợt bay lên chấm trắng một cánh cò” trên cánh đồng cỏ xanh mơn mởn ấy.
Thứ Tư, 17 tháng 4, 2024
ĐỌC “ĐẤT NƯỚC HÌNH TIA CHỚP” TRƯỜNG THI CỦA TRẦN MẠNH HẢO - Châu Thạch
1- Vì sao nhà thơ Trần Mạnh Hảo dùng tia chớp đề làm hình ảnh đại diện cho đất nước? Theo tôi có lẽ bởi vì tia chớp có vẻ đẹp hùng vĩ nhất, bởi vì tia chớp có năng lượng rất lớn, và bởi vì tia chớp có đường đi sáng rực và ngoằn ngoèo. Dùng hình ảnh tia chớp làm đại diện cho đất nước, Trần Manh Hảo muốn tôn vinh đất nước, muốn hóa hình đất nước vào hiện tượng thiên nhiên kỳ vỹ, để người đọc thấy đất nước qua 5 giác quan và qua tâm linh của mình.
Thứ Hai, 4 tháng 3, 2024
ĐỌC “BÓNG NÚI VÀ ANH” THƠ VẠN LỘC - Châu Thạch
BÓNG NÚI VÀ ANH
(Nhớ nhà thơ Tường Linh!)
Duyên thơ mới được gặp anh
Bốn mươi năm nhớ thời xanh một thời
Yêu thơ lại được gặp người
Khiêm nhường bóng núi, dáng ngồi cao hơn
Nhớ anh, nhớ Ngũ Hành Sơn
Nhớ mây đầu ải Hải Vân, Sơn Trà
Mỗi làng, mỗi xóm anh qua
Quảng Nam đâu chỉ ruột rà yêu thương
Nhúm nhau mẹ chôn sau vườn
Quế Sơn, Trung Phước nương hồn về quê
Chim vịt kêu chiều đèo Le
Trà My, Tiên Phước, sơn khê chín chiều
Thơ anh từng chữ chắt chiu
Nỗi niềm xa xứ luôn neo tim người
Lúc vui đọc nghe thơ vui
Khi buồn thơ cũng ngậm ngùi với ta
Bây giờ vời vợi chiều xa
Ngó bóng núi, thương quê nhà thơ anhVạn Lộc
Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2024
NGÀY TẾT, BÀN THƠ TẾT KHA TIỆM LY VÀ TÚ XƯƠNG - Châu Thạch
Nhà thơ Kha Tiệm Ly
ĐÓN TẾT(Gởi Nguyễn vô Cùng)Chẳng hẹn mà mi lại tới rồiHè nhau nhằm tớ lấy đùa chơi?Ngoài sân chủ nợ la khàn tiếngDưới bếp thằng cu vét lũng nồi!Nhuận bút leo heo chờ mỏi cổCháo hoa lỏng bỏng húp cầm hơiNgười vui, ta cũng vui ra phếtKéo xệch hai môi, Đọ! Cũng cười
Kha Tiệm Ly
*
NGÀY TẾT, BÀN THƠ TẾT KHA TIỆM LY VÀ TÚ XƯƠNG
Châu Thạch
Nhà thơ Tú Xương
Thứ Tư, 24 tháng 1, 2024
ĐỌC “BÀI CA CUỐI CÙNG” THƠ TUỆ SỸ - Châu Thạch
BÀI CA CUỐI CÙNGChim trời xếp cánhHát vu vơ mấy tiếng trong lồngNhớ mãi rừng cây thăm thẳmỦ tâm tư cho hạt thóc cay nồngRát bỏng với nỗi hơn khổ nhụcNó nhịn ănRồi chết gụcTa đã hát những bài ca phố chợNgười ăn mày kêu lịch sử đi luiChàng tuổi trẻ cụt chân từ chiến địaVỗ lề đường đoán mộng tương laiLộng lẫy chiếc lồng sonHạt thóc căng nỗi hờnGiữa tường cao bóng mátÂm u lời ca khổ nhụcNó nhịn ănVà chếtTa đã hát bài ca của suốiGã anh hùng bẻ vụn mặt trờiGọi quỉ sứ từ âm ty kéo dậyNgập rừng xanh lấp lánh ma trơiĐêm qua chiêm bao ta thấy máuTừ sông Ngân đổ xuống cõi ngườiBà mẹ xoi tim con thành lỗMóc bên trong hạt ngọc sáng ngờiLồng son hạt cơm trắngCánh nhỏ run uất hậnTiếng hát lịm tắt dầnNó đi về vô tận
Nguồn: Tuệ Sỹ, Giấc mơ Trường Sơn, An Tiêm xuất bản, California, 2002
*
Thứ Hai, 15 tháng 1, 2024
CHÙM THƠ TÌNH KHÁC LẠ - Châu Thạch
TÌNH KHÁC LẠ(Cảm tác khi đọc bài thơ "hôm nay em buồnvà em viết anh luôn ..." của Trần Hạ Vi)Hôm nay em buồn như con chó ốmAnh con mèo đừng lại gần emEm sẽ cào anh không chút êm đềmĐể anh dính vết thương mèo rồi chết!Em sẽ nhớ thương một đời lê lếtNhớ thương mối tình đã xuống tuyền đàiBởi trời sinh mèo và chó sánh vaiKhông thể được bởi hai loài khác giống!Anh ơi anh tình đôi ta là mộngTrong đầu em đầu của những huyền viKhông chó thì mèo cũng phải chết đi
Để thơ mọc một loài hoa chuối lạ!GÁY ĐIÊN
Ngày xưa em công chúa ngủ trong rừngAnh đứng ngắm về mơ giấc mơ lạAnh nằm mộng thấy em từ tượng đáHoá thành người đến với cõi người ta!Em hiện bên anh da thịt ngọc ngàMắt thu biếc và môi hồng xuân thắmÔi diễm tuyệt anh thành người say đắmThơ anh hay thư thể thơ họ HànĐể mối tình một buổi sẽ ly tanCho Phan Thiết, Lầu Ông Hoàng của anh vào sửAnh nổi tiếng và thơ anh bất tửCon Dế Già thành con dế gáy điên!XA EM!Xa một ngày đã nhớXa hai ngày làm thơXa ba ngày nằm mơThấy hôn làn môi mọngThời gian như lá mỏngTừng ngày rụng và rơiEm như ánh sao trờiTa con thuyền trên biểnSao trên trời không hiệnThuyền lạc giữa vu vơĐêm không có bến bờĐại dương ngàn vạn sóng!Không em đời ta hỏngKhông em đời ngu ngơXa ít ngày ta chờXa nhiều ngày ta chết!Châu Thạch
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)













.jpg)

.jpg)