Gs Nguyễn Xuân Vinh
TÌNH HƯ ẢOAnh tìm em trên vòng tròn lượng giác,Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.Bao mơ ước, phải chi là nghịch đảo,Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.Anh chờ đợi một lời em giải thích,Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.Hệ số đo cường độ của tình thương,Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,Tính không ra phương chính của cấp thang.Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm.Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh
THƠ TÌNH TOÁN HỌCÁnh xạ cuộc đời đưa anh đến với emQua những lang thang trăm nghìn toạ độEm số ảo ẩn mình sau số mũPhép khai căn em biến hoá khôn lườngÔi cuộc đời đâu như dạng toàn phươngBao kỳ vọng cho khát khao tiến tớiBao biến số cho một đời nông nổiPhép nội suy từ chối mọi lối mònCó lúc gần còn chút EpsilonEm bỗng xa như một hàm gián đoạnAnh muốn thả hồn mình qua giới hạnLại chìm vơi cạn mãi giữa phương trìnhTình yêu là định lý khó chứng minhHai hệ tiên đề chênh vênh xa lạBao lô gic như giận hờn dập xoáVẫn hiện lên một đáp số cuối cùngMẫu số niềm tin đâu dễ quy đồngphép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướngLời giải đẹp đôi luc do lầm tưởngÔi khó thay khi cuộc sống đa chiềuBao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêuAnh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đạiEm vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dạiNơi trái tim anh,em mãi mãi là hằng số vô biênÐời tổng hợp bởi muôn ngàn mặtMà tình em là quĩ tích không gianKiếp nhân sinh những hàm số tuần hoànQuanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giácAnh không muốn cuộc đời đầy Sin CosSống khép tròn trong cộng trừ nhân chiaCạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùngMà hạnh phúc chính là đường biểu diễnSống yên bình vào vòng đời tịnh tiếnÐâu phải là nghiệm số của lòng traiAnh muốn lên tận cực của thiên tàiÐể đo lấy bán kính trần gian vũ trụNếu dòng đời toàn là thông sốBài toán tình là căn thức bậc haiAnh tìm em trên vòng tròn lượng giác,Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.Anh chờ đợi một lời em giải thích,Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.Hệ số đo cường độ của tình thương,Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,Tính không ra phương chính của cấp thang.Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm."Phương trình" nào đưa ta về chung lối"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơiĐiểm "vô cực" làm sao ta gặp được"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trướcĐể "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡNhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ!Nên vẫn hoài không chứa đủ tình taTại "nghịch biến" cho tình mãi chia xa"Giới hạn" chi cho tình yêu đóng khép"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹpTại tình là "tâm điểm" chứa bên trongNên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòngĐiểm " hội tụ" vẫn hoài không với tớiEm cũng biết "tung, hoành" chia hai lốiĐể tình là những đường thẳng "song song"Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài côngĐường "nghịch số" thôi đành chia hai ngả.Anh đau đớn nhìn em qua quỹ tíchTình em nào cố định ở nơi đâuAnh tìm em khắp diện tích địa cầuNhưng căn số đời anh đành cô độcĐể anh về vô cực dệt duyên mơCho không gian trọn kiếp sống hững hờChiều biến thiên là những cơn mơ.Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nảnEm sung sướng trên đường tròn duyên dángAnh u sầu trên hệ thống x-yBiết bao giờ đôi ta được phụ kềAnh đành chết trên đường tiếp cậnÔi anh chết cũng vì hệ sốĐịnh đời anh trong biểu thức khổ đauNhư cạnh góc vuông, với cạnh huyềnGần nhau đấy nhưng không trùng hợpQua những điều trên ta quy ướcTình yêu là một cái compaVòng tròn nào dù nhỏ dù toCũng đều có tâm và bán kínhTâm ở đây là tâm hồn cố địnhBán kính là nỗi nhớ niềm thương.(Khuyết danh)

