1. Bài thơ ĐỖ VỊ TRẠCH THỦ TUẾ 杜位宅守歲 :
Năm Đường Thiên Bảo thứ mười (751), Đỗ Phủ đã 40 tuổi, đang ở trọ nhà của người em chú bác Đỗ Vị. Vị là Khảo Công Lang Trung, đang giữ chức Thứ Sử Hồ Châu là rể của Lý Lâm Phủ, Tể Tướng đương thời nên cuộc sống rất xa hoa. Đỗ Phủ làm bài thơ cảm khái nầy trong buổi tiệc của đêm giao thừa năm đó.
杜位宅守歲 ĐỖ VỊ TRẠCH THỦ TUẾ守歲阿戎家, Thủ tuế A Nhung gia,椒盤已頌花。 Tiêu bàn dĩ tụng hoa.盍簪喧櫪馬, Hạp trâm huyên lịch mã,列炬散林鴉。 Liệt cự tán lâm nha.四十明朝過, Tứ thập minh triêu quá,飛騰暮景斜。 Phi đằng mộ cảnh tà,誰能更拘束, Thùy năng cánh câu thúc,爛醉是生涯。 Lạn túy thị sinh nha.杜甫 Đỗ Phủ
- ĐỖ VỊ TRẠCH THỦ TUẾ 杜位宅守歲 : TRẠCH là Nhà; THỦ TUẾ là Đón Giao Thừa; nên ĐỖ VỊ TRẠCH THỦ TUẾ là Đón Giao thừa ở nhà của Đỗ Vị. ĐỖ VỊ 杜位 là em chú bác của Đỗ Phủ và là Rể của Lý Lâm Phủ, Tể tướng đương triều.
* Nghĩa bài thơ:
ĐÓN GIAO THỪA Ở NHÀ ĐỖ VỊ
Ta đón giao thừa ở nhà thằng em họ. Tiệc rượu đã bày ra với đầy đủ lời chúc Tết; Khách khứa bạn bè cũng đã tới đông đủ nên tiếng ngựa trong chuồng cũng huyên náo hẵn lên; Những ngọn đuốc được bày ra trong sân sáng rực làm kinh động những con qụa trong rừng cây bay tán loạn. Sáng ngày mai ta đã qua 40 tuổi rồi, chuyện thành đạt đắc chí như cảnh nắng chiều sắp tắt. Ai còn có thể gò bó câu nệ nữa đây, thôi thì cứ say khướt cho qua cuộc sống nầy mà thôi.