CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn VÕ THUẬT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VÕ THUẬT. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2022

“NGƯỜI MÈO” GOGEN YAMAGUCHI MANG KARATEDO ĐI KHẮP THẾ GIỚI - Nguyên Chi

 Câu chuyện thật sau cũng là một giai thoại kỳ thú không chỉ với riêng các môn sinh Karate. Vai chính trong câu chuyện là Gogen Yamaguchi, truyền nhân của đại sư Chojun Miyagi và là người khai sáng phái Karate Goju Ryu tại Nhật.


 
Năm 1939, Yamaguchi bị người Mãn Châu bắt giam. Khi biết ông là một võ sư Karate tại Nhật, các cai tù đã nảy ra ý định đẩy ông vào chuồng cọp. Cả Yamaguchi và con cọp đều bị bỏ đói suốt 3 ngày. Yamaguchi vốn thấp bé, chỉ cao 1,53m và đã bị hành hạ nhiều ngày trước đó. Ngay từ giây đầu tiên bị đẩy vào chuồng cọp, ông không hề sợ sệt, nao núng. Đám tù nhân ở phía ngoài còn chưa kịp nhận ra Yamaguchi bị quăng vào chuồng cọp như thế nào thì đã nghe ông gầm lên một tiếng kinh dị và lao thẳng vào chúa sơn lâm. Ác thú lãnh một cú đá vào mũi rồi nhận tiếp một đòn cùi chỏ vào ngang tai và khuỵu xuống. Liền đó, Yamaguchi phóng thẳng lên lưng đối thủ, kìm không cho nó đứng dậy và vòng tay xiết cổ. 


Trước khi quăng Yamaguchi vào chuồng cọp, cai tù đã lột ông trần truồng nên đám người đứng bên ngoài có thể thấy rõ mọi cơ bắp trên toàn thân ông co rút lại khi ra đòn xiết cổ ác thú với một tiếng hét dữ dội. Dư âm tiếng hét vừa dứt thì con cọp cũng tắt thở. Yamaguchi đứng dậy, lặng lẽ cúi nhìn xác ác thú dưới chân. Từ lúc ông lao vào tấn công con cọp tới lúc kết thúc, vừa đúng 20 giây.
 

Yamaguchi sinh năm 1907 trong một gia đình thuộc dòng dõi Samurai. Ông đã tập luyện mọi môn võ cổ truyền danh tiếng của Nhật và mang ngũ đẳng Judo. Bên cạnh võ học, ông còn là một nhà trí thức uyên bác về nhiều ngành với cấp bằng Tiến sĩ Y khoa chuyên về xương, thạc sĩ Triết học Đông phương.
 
Năm 1947, sau khi từ nhà tù Mãn Châu trở về Nhật, Yamaguchi đã góp công lớn trong việc truyền bá môn võ Karate đi khắp thế giới. Ông có biệt danh “Người Mèo” vì tốc độ ra đòn cực nhanh và là người duy nhất có khả năng tung ba cú đá bay gần như cùng một lúc vào đầu, ngực và bụng đối thủ.
 
                                                                                       Nguyên Chi
 
Nguồn:
https://www.vothuat.vn/vo-thuat-cuoc-song/kinh-hoang-nguoi-meo-gogen-yamaguchi-mang-karatedo-di-khap-gian.html

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2022

TÀI CHI VÀ JUDO, KARATA, TAE KWON DO, AIKIDO… - Chu Tất Tiến.

 (Viết lại theo yêu cầu)


Tác giả bài viết Chu Tất Tiến. 


Thời còn thanh niên, những năm trước 1963, tôi ham mê võ nghệ lạ kỳ vì bị ảnh hưởng phim ảnh. Hồi đó phim Nhật còn tung hoành tại miền Nam với những phim do Toshiro Mifune đóng như Rashomon, Bẩy chàng Samurai, Nửa đêm phục hận… làm tôi mê mẩn, cứ mong làm người hùng như người diễn viên tài ba, lừng khừng này. Rồi tới Yoshiho Yoshida, chàng thanh niên đẹp trai, tay kiếm tung hoành như chỗ không người mà miệng gào lên, gọi: “Mẹ ơi! Con đã về đây!” cũng làm tôi say mê như yêu người tình vậy. Sau đó lại có phim Nữ Độc Thủ Đại Hiệp mặc áo đỏ, đánh kiếm có một tay nhanh như chớp. Đến phim Vô thủ Đại Hiệp, một nữ võ sĩ cụt cả hai tay, lấy răng cắn kiếm mới là thần sầu. Nhưng, bất ngờ phim Nhật từ từ lui vào bóng tối, vì bị phim Hồng Kông sang thống lĩnh thị trường với Trịnh Phối Phối phóng một chùm đũa xuyên qua cả chục chiếc, xuyên qua các đồng tiền, cắm phập vào tường! Trong khi đó thì Địch Long, Khương Đại Vệ, ốm nhom ốm nhách, phi thân như gió, đánh vô địch thủ. Từ đó, vì mê phim đánh kiếm, đánh chưởng, tôi lao đi học võ. Sáng 2, 4, 6 đi học Judo với người Thầy đầu tiên là Võ Sư Nguyễn Bình. Sáng 3, 5, 7 học Aikido với Thầy Nakazono, chiều 2,4,6 học Karate, chiều 3,5,7 học Kendo (kiếm đạo) cũng dưới sự huấn luyện tận tâm của Thầy Nguyễn Bình. Tôi học mê man, bất chấp bị gẫy xương, lọi tay, lọi chân, trật ngón, cắm đầu gẫy cổ. Hầu như không còn khớp xương chuyển động nào của tôi mà không gẫy! Mỗi lần gẫy xương, bị bó bột, là bị mẹ mang võ phục của tôi vào bếp, đốt rồi đánh tôi không thương tiếc. Nhưng vì đã lỡ mê võ rồi, tôi đạp xe lên chỗ chị Hai tôi, xin tiền mua bộ võ phục khác. Cũng vì mê võ như thế mà tôi thi rớt Tú Tài, lại bị mẹ đánh, mắng, chán đời quá, tôi leo lên nóc nhà hai tầng, ngồi khóc lóc tơi bời rồi định nhẩy xuống tự tử, nhưng vì nhớ môt câu châm ngôn của Thầy Nguyễn Bình, “thắng không kiêu, bại không nản”, tôi lại tàn tàn leo xuống, nghiến răng học chữ và đỗ khá cao.