CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xuân Ly Băng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xuân Ly Băng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2020

PHỤC SINH - Thơ Xuân Ly Băng


         


PHỤC SINH               

Trói Tử thần vào chân cây thập giá             
Diệt tử thần khi Ngài tung huyệt đá             
Là Chúa ôi! Khi rạng rỡ Phục sinh             
Chúng con đây tất cả được biến hình.             

Dù lây lất trong vũng đời đau khổ             
Uống nước mắt và ăn cơm độn gỗ             
Và dòi bọ có rúc rỉa thân mình             
Ngày thứ ba chúng con sẽ mặc áo quang vinh.             

Chúa Phục sinh vũ trụ nổ rền như pháo Tết             
Trời đất vỗ tay hát lên cuồng nhiệt             
Trong lạnh lùng bóng tối biền biệt đi             
Hết đất rồi ở lại nữa làm chi!             

Ngày thứ ba tôn vinh ngày của Chúa             
Nhạc Phục sinh bùng lên như núi lửa             
Và thanh sắc và tất cả hương hoa             
Chất một trời rất trọng thể nguy nga. 

                                  Xuân Ly Băng                                                                                  

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

CẢM XÚC CÀNH CỦI MỤC (THƠ XUÂN LY BĂNG) - La Thụy

Có lẽ Xuân Ly Băng là nhà thơ công giáo được người yêu thơ biết đến nhiều nhất, sau Hàn Mặc Tử. Xin giới thiệu bài thơ CÀNH CỦI MỤC của nhà thơ Xuân Ly Băng (tức Đức Ông Linh Mục J.B.Lê Xuân Hoa ) qua cảm nhận của La Thuỵ  
  
                                             
          


  CẢM XÚC CÀNH CỦI MỤC (THƠ XUÂN LY BĂNG)
                                                                                            La Thụy

   Mấy hôm nay đang bâng khuâng với sự thay đổi đột ngột của thời tiết (đang rét căm căm đó, thoắt cái đã hừng hừng lên lửa nóng) chợt đọc bài “ CÀNH CỦI MỤC ” của nhà thơ Xuân Ly Băng, in trong tập thơ “KINH SẦU TRÊN QUÊ HƯƠNG”, lòng tôi càng bâng khuâng hơn với sự biến ảo vô thường của nhân sinh, được thi nhân cảm hoài qua những dòng thơ mượt mà, êm dịu nhưng thật đậm nét suy tư triết học.
         Vâng, chỉ một một cành củi mục đang bập bềnh trên sóng nước được vớt lên; chỉ một chiếc lá úa vàng lơ lửng vô định theo dòng được bắt về; chỉ những sự việc bình thường như muôn vàn sự việc bình thường khác, nhưng bằng sự rung cảm thật tinh tế, thi nhân như lắng nghe, như chiêm niệm được bao tiếng khóc than bi ai của lá cành u uất:

            Ta sẽ nghe tiếng hồn ai thổn thức
            Lệ trào tuôn than khóc ngậm ngùi