SƠ THU TỰ THÁN
Sương lam rắc muối tóc
xanh rồi
Mộng đẹp hoa niên ủ
mãi thôi
Cơm áo đong đưa lòng dậy
sóng
Sách đèn dang dở miệng
hoen cười
Hùng tâm thuở ấy tàn
dây dẫn
Tráng khí ngày nao tắt
lửa mồi
Tri kỷ dõi tìm nào mấy
bóng
Chiều thu con nước có
trôi xuôi ?
LA THỤY
HỌA
Bài hoạ 1
NGÀY THU
Đã đành hoa tóc điểm
sương rồi
Thì đổi đông sầu dạo
nhạc thôi
Cho “dậu mồng tơi” mơn
mởn sống
Để “trăng Vĩ Dạ” lửng
lơ cười
Trường đời vinh nhục,
tuồng chông bẫy
Canh bạc đỏ đen, miếng
bả mồi
Níu kéo men thơ, duyên
hạnh ngộ
Ngày thu bao lá có rơi
xuôi
Lương
Bút
