CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phan Thạch Nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phan Thạch Nhân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2022

ĐỌC “ĐI THEO THỜI GIAN”, THƠ PHAN THẠCH NHÂN - Châu Thạch


   
 

ĐI THEO THỜI GIAN  
 
Đêm Nhan Biều
Nằm nghe
Tiếng gà gáy khuya giữa trời đêm lạnh
Tiếng gió vi vu giá rét lạnh trong lòng
Tiếng thạch sùng chắp lưởi giữa buổi tàn đông
Tiếng tơ lòng nơi quê nhà ray rứt phận đời lữ thứ
Chỉ một thoáng qua
Tôi chỉ dừng chân bên dòng đời muôn nẻo
Có chị tôi già
Ngồi nhắc chuyện một thời xa
Ngày tháng phôi pha
Tuổi thơ tôi đâu mất giữa quê nhà
Xa lắm rồi!
Ôi! Một thời giông bão
Trời đang xuân mà một chút tàn đông còn lưu lại
Gặp vội bạn bè
Gặp lại người quen
Mình chẳng nhận ra nhau
Nhưng câu chuyện xưa vẫn chưa quay về hồi kết.
 
Đêm Nhan Biều
Đêm suy tư ngồi lắng nghe mà ngẫm
Năm mươi năm xa quê
Ngồi bên chị tối nay
Khi quay về chân em còn mười ngón
Nhìn hai bàn tay mình, em còn đủ bộ ngón thong dong
Dù bao phen roi đời quất lên phận người chua chát
Nếm đắng nuốt cay xa xót cả nỗi lòng.
 
Đêm Nhan Biều
Tôi đến rồi đi thật vội vã
Một thoáng quê hương bên góc nhỏ cuộc đời
Dấu chân người ra đi
Tìm nơi xa vời vợi
Vuốt mắt nhìn trời xa xót một niềm riêng
Tôi thao thức
Cứ triền miên đêm không ngủ
Cũng muốn ghé thăm ai
Nhừng F0 đang chặn kín cửa nhà
Cửa đóng then cài
Nằm im đêm thị trấn
Buồn tênh.
 
Thôi tạm biệt
Tạm biệt sông quê
Tạm biệt quê nhà để bay về bên phố lớn
Có con đường tha hương gió bụi
Số phận nối dài theo kiếp người vùng vẫy giữa trời Nam
Xin tạm biệt
                      
                                                              Phan Thạch Nhân
 

Thứ Ba, 31 tháng 8, 2021

CÓ...! – Thơ Phan Thạch Nhân


   

CÓ...!
 
Có những con đường ngày đêm sao mà da diết
Hắt hiu buồn vắng vẻ lạnh làn da
Nén tiếng thở dài nhìn quanh như phố chết
Ở đâu rồi? Một phố thị phồn hoa
 
Có một cụ già hom hem ôm gói hàng từ thiện
Nước mắt lưng tròng về nuôi cháu nhỏ lên ba
Bố nó ra đi từ những ngày đầu dịch bệnh
Phong toả lâu rồi giờ vẫn ở nơi xa
 
Có một người vợ chiều hôm quỳ bên vỉa hè đau đớn
Vái lạy tiễn chồng thôi chấm hết từ đây
Hai thân già lang thang tựa nhau giữa lòng phố lớn
Cầu nguyện cho người về phiêu bạt giữa trời mây
 
Có một căn nhà nằm im đầu con hẻm nhỏ
Vẳng tiếng kinh cầu xa xót bước chân qua
Nhẹ bước hững hờ đi qua chiều thu vùng đỏ
Đợi mãi chờ hoài chưa nhận được tro cốt của cha

............................
 
Có anh đây!
Sẽ đưa em về con đường xưa hay qua lại
Để ngắm phố buồn thêm hoang hoải chiều nay
Phật ở đâu? Xin bình yên cho nhân loại
 Chúa ở đâu? Xin soi sáng thế gian này.
 
                                                       Mùa thu 2021
                                                    Phan Thạch Nhân