ĐI THEO THỜI GIANĐêm Nhan BiềuNằm ngheTiếng gà gáy khuya giữa trời đêm lạnhTiếng gió vi vu giá rét lạnh trong lòngTiếng thạch sùng chắp lưởi giữa buổi tàn đôngTiếng tơ lòng nơi quê nhà ray rứt phận đời lữ thứChỉ một thoáng quaTôi chỉ dừng chân bên dòng đời muôn nẻoCó chị tôi giàNgồi nhắc chuyện một thời xaNgày tháng phôi phaTuổi thơ tôi đâu mất giữa quê nhàXa lắm rồi!Ôi! Một thời giông bãoTrời đang xuân mà một chút tàn đông còn lưu lạiGặp vội bạn bèGặp lại người quenMình chẳng nhận ra nhauNhưng câu chuyện xưa vẫn chưa quay về hồi kết.Đêm Nhan BiềuĐêm suy tư ngồi lắng nghe mà ngẫmNăm mươi năm xa quêNgồi bên chị tối nayKhi quay về chân em còn mười ngónNhìn hai bàn tay mình, em còn đủ bộ ngón thong dongDù bao phen roi đời quất lên phận người chua chátNếm đắng nuốt cay xa xót cả nỗi lòng.Đêm Nhan BiềuTôi đến rồi đi thật vội vãMột thoáng quê hương bên góc nhỏ cuộc đờiDấu chân người ra điTìm nơi xa vời vợiVuốt mắt nhìn trời xa xót một niềm riêngTôi thao thứcCứ triền miên đêm không ngủCũng muốn ghé thăm aiNhừng F0 đang chặn kín cửa nhàCửa đóng then càiNằm im đêm thị trấnBuồn tênh.Thôi tạm biệtTạm biệt sông quêTạm biệt quê nhà để bay về bên phố lớnCó con đường tha hương gió bụiSố phận nối dài theo kiếp người vùng vẫy giữa trời NamXin tạm biệtPhan Thạch Nhân
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phan Thạch Nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phan Thạch Nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 4 tháng 4, 2022
ĐỌC “ĐI THEO THỜI GIAN”, THƠ PHAN THẠCH NHÂN - Châu Thạch
Thứ Ba, 31 tháng 8, 2021
CÓ...! – Thơ Phan Thạch Nhân
CÓ...!Có những con đường ngày đêm sao mà da diếtHắt hiu buồn vắng vẻ lạnh làn daNén tiếng thở dài nhìn quanh như phố chếtỞ đâu rồi? Một phố thị phồn hoaCó một cụ già hom hem ôm gói hàng từ thiệnNước mắt lưng tròng về nuôi cháu nhỏ lên baBố nó ra đi từ những ngày đầu dịch bệnhPhong toả lâu rồi giờ vẫn ở nơi xaCó một người vợ chiều hôm quỳ bên vỉa hè đau đớnVái lạy tiễn chồng thôi chấm hết từ đâyHai thân già lang thang tựa nhau giữa lòng phố lớnCầu nguyện cho người về phiêu bạt giữa trời mâyCó một căn nhà nằm im đầu con hẻm nhỏVẳng tiếng kinh cầu xa xót bước chân quaNhẹ bước hững hờ đi qua chiều thu vùng đỏĐợi mãi chờ hoài chưa nhận được tro cốt của cha
............................
Có anh đây!Sẽ đưa em về con đường xưa hay qua lạiĐể ngắm phố buồn thêm hoang hoải chiều nayPhật ở đâu? Xin bình yên cho nhân loạiChúa ở đâu? Xin soi sáng thế gian này.Mùa thu 2021Phan Thạch Nhân
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

