Hôm nay, nhục thể của thầy Tuệ Sỹ sẽ được hóa thân nơi đài hoàn vũ và sau đó theo di nguyện, hòa vào biển cả, thành mây trời ngao du sơn thủy, ta bà...
Bỗng dưng tôi muốn viết vài tâm tình về bài thơ của Tuệ Sỹ có tựa đề “Tống Biệt Hành”; dường như ngẫu nhiên bằng việc viên tịch của Hòa Thượng, trong tang lễ, tôi đọc được câu “Thiên lý độc hành” trước kim quan. Điều đó biểu cảm ước lệ cho “Tống Biệt Hành” mà tôi mặc nhiên chọn, và có thể tôi là người Công giáo đầu tiên mạn đàm về thơ thầy (có thể thôi).
TỐNG BIỆT HÀNHMột bước đường thôi nhưng núi caoTrời ơi mây trắng đọng phương nàoĐò ngang neo bến đầy sương sớmCạn hết ân tình, nước lạnh sao?Một bước đường xa, xa biển khơiMấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trời.Thuyền chưa ra bến bình minh đỏNhưng mấy nghìn năm tống biệt rồi.Cho hết đêm hè trông bóng maTàn thu khói mộng trắng Ngân hà.Trời không ngưng gió chờ sương đọngNhưng mấy nghìn sau ố nhạt nhòa.Cho hết mùa thu biệt lữ hànhRừng thu mưa máu dạt lều tranh.Ta so phấn nhụy trên màu úaTrên phím dương cầm, hay máu xanh.Thích Tuệ Sỹ
Những ngày qua, diễn đàn online sôi sục nhiều bài viết về vị chân tu siêu việt này, dễ cả trăm năm mới có đuọc thiền sư uyên bác và thâm sâu như thầy Tuệ Sỹ... làm cho kẻ đối đầu phải thán phục trước khí tiết “Uy vũ bất năng khuất” phi phàm và Phật học vô biên của Hòa thượng Tuệ Sỹ. “Cọng lau nằm xuống mà đại ngàn rung chuyển”
