Từ Ấy1.Em xa từ ấy đến giờNhớ ai dáng nhỏ mịt mờ chân mâyNhớ tà áo gió bay bayTôi về nhặt nhạnh tháng ngày trở trăn…Bàn tay mười ngón búp măngVuốt ve mái tóc, tóc quăn mây trờiTóc thề che nửa lưng ngườiHoa đào thắm đỏ, môi cười nhẹ congThơ ngây, mơ mộng, trắng trongĐam mê tình tứ một lòng keo sơn…Tôi – Em ai nhớ nhiều hơnNhớ em hờn dỗi tủi hờn thâu đêmAi làm nhung nhớ nhiều thêmAi làm ngây ngất con tim chung tìnhThương yêu cho hết lòng mìnhQua bao năm tháng chuyện tình không phai…
Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026
TỪ ẤY – Thơ Lê Kim Thượng
Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026
CHỮ “MINH” TRONG TIẾNG VIỆT - Bài viết của Khánh Ly, trích từ Tri thư đạt lễ 知書達禮
Hình ảnh: Đồng âm Minh, thủ bút của Thanh Đài nữ sĩ
Tiếng Việt có Minh - một chữ xuất hiện nhiều trong tên người Việt mà ta thường nghĩ ngay tới nét nghĩa sáng sủa, rõ ràng như bình minh, thông minh, minh bạch, v.v..
Nhưng Minh là một chữ khá đặc biệt, bởi vì nó không chỉ mang nghĩa tỏ tường mà ngược lại, Minh còn có cả nét nghĩa tương phản.
Minh 明 có nghĩa là sáng sủa, rực rỡ, trí tuệ. Trong Lục Thư, Minh 明 thuộc loại chữ hội ý. Nó được kết hợp từ hai chữ tượng hình là nhật 日 và nguyệt 月, mang ý nghĩa liên quan đến ánh sáng. Vì mặt trời và mặt trăng đều là những thiên thể phát sáng trong tự nhiên, sự tồn tại của chúng làm cho thế giới trở nên rực rỡ nên khi ghép hai chữ này lại với nhau, ta có Minh 明 với ý nghĩa sáng sủa. Đây cũng chính là nét nghĩa thường gặp trong tiếng Việt.
Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026
TÂY DU KÝ THÓA MẠ CHU NGUYÊN CHƯƠNG NHƯ THẾ NÀO? - Bài viết của Lại Nhật Quang
Độc giả khi tìm hiểu về đời sống cá nhân của Ngô Thừa Ân sẽ thấy không khó hiểu khi mà nhìn thấy trong Tây Du Ký đâu đâu cũng là những mật ngữ giễu nhại chế độ thống trị của nhà Minh đương thời, và đương nhiên không thể thiếu hoàng đế khai quốc nhà Minh - Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương
Hãy cùng xem những mật ngữ nào trong Tây Du Ký công khai thoá mạ vị hoàng đế này
1. Trấn Nguyên Đại Tiên
Là ông chủ sở hữu cây nhân sâm ở Ngũ Trang Quán - tác dụng của cây nhân sâm này thế nào thì anh em đọc truyện xem phim đều đã rõ, tôi không nhắc lại
Trấn Nguyên Đại Tiên còn tục gọi là Trấn Nguyên Tử - nghĩa là trấn áp giặc Nguyên, mà người đuổi cổ nhà Nguyên về thảo nguyên Mông Cổ là Chu Nguyên Chương
Trấn Nguyên Tử mang tiếng là ông tổ dòng Địa Tiên nhưng hành xử thì nhỏ mọn, tiểu nhân. Trọng nhau thì gọi là "cố nhân", khinh nhau thì thành tù nhân, bốn thầy trò Đường Tăng bị lão dùng đủ thứ cực hình như thả vạc dầu, lấy roi đồng quất toác da nát thịt, thế nhưng khi Ngộ Không ngỏ ý đi tìm thuốc chữa cây cho lão thì lão lại nói : Nếu ngươi cứu được cây nhân sâm của ta, ta bỏ qua mọi chuyện và kết nghĩa anh em. Ông vừa mới dùng hình với người ta xong phút sau đã muốn kết nghĩa anh em, con người gì lật mặt nhanh hơn bánh tráng
Đây là chi tiết ám chỉ thói bạc bẽo, vong ơn phụ nghĩa của Chu Nguyên Chương với các tướng lĩnh của mình, khi hoạn nạn thì trọng dụng, khi an hưởng thái bình thì đồ sát hết
TIẾNG CHAM CỦA BẠN: CHĂM HAY CHÀM, HAY...? – Bài viết của Inra Sara
Tác giả Inra Sara
Từ "Chăm" chính thức được Nhà nước quy định gọi tên dân tộc Cham từ năm 1979. Từ quần chúng đến nhà nghiên cứu, từ nghệ sĩ cho đến giới khoa bảng đều sử dụng tên gọi này trong sinh hoạt, bài viết, thơ văn hay công trình khoa học của mình. Nhưng thỉnh thoảng vẫn có người dùng từ “Chàm”. Bởi hiện tại từ “Chàm” vẫn còn hiện hữu ở rất nhiều địa danh, tên gọi, danh từ riêng. Vân vân… Không hiếm người dùng nó. Rồi cũng không ít người cho như thế là không phải phép, nặng hơn - miệt thị dân tộc này.
XÓM LÀNG – Thơ Lê Kim Thượng
Xóm Làng1.Người về… đi giữa hàng câyDặm đường gió bụi nhuộm đầy cô liêuNgười về mái ấm nhà yêuĐất nghèo xưa cũ cũng nhiều đợi mong…Thẹn thùng cơn gió tàn ĐôngTiếng chim Chiền Chiện trên đồng hót vangMùa về êm ấm xóm làngĐào hồng chúm chím, mai vàng chờ xuânRì rào sóng lúa vang ngânHẹn người mùa vụ đầy sân lúa vàng…Sợi mây cõng vạt nắng tanGió qua vườn vắng muộn màng chơi vơiNắng vàng còn chút đem phơiGiọt chuông lắng đọng rơi rơi lưng đèoMái hiên cong mảnh trăng treo
Đêm buông dìu dịu xóm nghèo xanh xao…
XUÂN CÒN LẠI, VŨ THỦY – Thơ Tịnh Bình
XUÂN CÒN LẠI...Dạo chơi cùng mây trắngÉn lượn trời bao laCỏ xanh và nắng ấmGió xuân hát tình caMùa reo chồi lộc nõnLung linh cánh bướm vờnThẹn thùng chi hoa thắmMuôn tía với nghìn hồngĐã qua rồi Tết ấmCòn lại xuân nồng nànGiêng hai ngồi hong tócMây trời xanh thênh thangĐâu cần chi gương lượcĐiểm trang ngày thanh tânNgọt giọng chim cành biếcThả tiếng xuân trong ngần...
TẦM XUÂN – Thơ Lê Phước Sinh
Rải hoa trên áo ngọt ngàoGiọt sương nở nụ tháng ngày dõi xatạo men chuốc mộng sơn hàbình an ấm áp quyện vào hương xưa.Lê Phước Sinh
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


