--
Phường Đông Ngàn tại thành phố Từ Sơn (tính đến tháng 6/2025), tỉnh Bắc Ninh có khu phố Phù Lưu vốn là làng Phù Lưu hay còn gọi là làng Giầu. Trung tâm làng là chợ Giầu ngày xưa nổi tiếng buôn bán mặt hàng trầu cau (giầu cau).
Anh hùng riêng một góc trờiGồm hai văn võ xé đôi sơn hà.
Hôm qua, tôi viết bài “Văn chương miền Nam trong mắt một đứa trẻ”, thì có người hỏi tôi: “Anh có biết số phận của những văn nghệ sĩ miền Nam sau ngày 30/4/1975 như thế nào không?”
Tiếng Việt có Bích, một âm đọc quen thuộc, đặc biệt phổ biến trong tên người và văn chương dân tộc, thường gợi vẻ đẹp trong trẻo, thanh cao và có phần quý giá. Thế nhưng trong hệ thống chữ Hán, đây là tập hợp của nhiều tự dạng khác nhau, với mỗi chữ đều có nguồn gốc và trường nghĩa bất đồng, góp phần tạo nên những sắc thái phong phú cho âm đọc này khi đi vào tiếng Việt.
一朝大運有時至,六印纏腰鳴得意。黄金百鎰璧百雙,從車千乘來鄉里。Nhất triêu đại vận hữu thì chí,Lục ấn triền yêu minh đắc ý.Hoàng kim bách dật bích bách song,Tòng xa thiên thặng lai hương lý.Một mai vận đến công thành,Tướng công sáu nước ấn vàng ý khoe.Về làng nghìn chiếc cỗ xeTrăm đôi ngọc bích trăm bè vàng y.(Nguyễn Du, bản dịch thơ Lương Trọng Nhàn)璧月高,宵煙裊裊,銀河轉,漏鼓沈沈。Bích nguyệt cao, tiêu yên niểu niểu,Ngân hà chuyển, lậu cổ trầm trầm.Nguyệt biếc cao, mây đêm lãng đãngNgân hà chuyển, trống điểm trầm trầm(Tùng Thiện Vương, bản dịch thơ Phan Văn Các)
“Ngựa tuấn nọ còn để xương thiên lý, ngàn vàng chưa dễ mấy ai mua!Ngọc bích kia chưa tỏ giá liên thành, giọt luỵ chớ hoài riêng kẻ khóc!”(Tản Đà)
動如雲鶴,靜如牆壁。其輕如毛,其重如石。Động như vân hạc,Tĩnh như tường bích.Kỳ khinh như mao,Kỳ trọng như thạch.Động như hạc mây,Tĩnh như tường vách.Nhẹ tựa mảy lông,Nặng như bàn thạch.(Trần Thánh Tông, bản dịch thơ Phạm Tú Châu)“Sông Xích Bích luống thương người khốn quẫn,Bến Tầm Dương còn nhớ khúc Ly tao,Ngại ngùng thay trong lúc ba đào,Ai đứng mũi chịu sào cho đáng mặt?”(Trần Tuấn Khải)
“Nghìn lẻ một đêm mộng thắp đènHồn đi vào giấc ngủ hoa senNền mây bích họa sương vờn bóngĐiên đảo trời sao mắt lượn thuyền.”(Đinh Hùng)
庭舞胎禽雲掩關,露華嚥罷覺清寬。碧桃華下渾無事,時倩東風掃石壇。Đình vũ thai cầm vân yểm quan,Lộ hoa yến bãi giác thanh khoan.Bích đào hoa hạ hồn vô sự,Thời thiến đông phong tảo thạch đàn.Lân múa thai cầm mây đóng quanYên tan hoa lộ tiếng chuông khoanDưới hoa đào biếc rành vô sựSẽ mượn gió đông quét thạch đàn.(Chu Văn An, bản dịch thơ Nguyễn Bích Ngô)“Tuyển phu mặc ý tìm cho kỹ,Chinh phụ thế nào bán lấy may.Kỳ ngộ bích câu xin tiện hỏi,Giá tiền cả đó tính sao vay.”(Hồ Xuân Hương)“Thành tây có cảnh Bích CâuCỏ hoa góp lại một bầu xinh sao!Đua chen thu cúc, xuân đàoLựu phun lửa hạ, mai chào gió đông.”
CAM LỒ TINH KHÔIVề đâu trăm vạn nẻo đườngTrong veo giọt nước hay sương đầu cànhVô phiền vô nhiễm vô tranhTrời cao biển rộng loanh quanh sơn hàVề đâu cát bụi đời taPhận sâu cái kiến cỏ hoa thương cùngMây trời nhật nguyệt riêng chungTrăng in đáy giếng đóng khung gương hồMịt mờ muôn lối hư vôGiọt sương bé nhỏ dại khờ đơn côiTừng hồi chuông vọng xa xôiLà mưa hay giọt tinh khôi cam lồHải triều từng lượn sóng xôDấu chân ngày cũ mơ hồ kiếp sươngHơi tàn giũ sạch ghét thươngLà sông hay biển còn vương vấn gì...NIỀM VUI BÉ MỌNKhi mùa xuân đã ngoài tầm vớiĐong đưa trên tầng cao sắc lá xanhDây thường xuân gọi tôi ngoài cửa sổ...Dẫn tôi vào tinh khôiXòe nở tiếng chim buổi sớmVạt gió ủ hương bông hoa nào giấu mặtCó chút bình yên trong tia nắng mai đầu ngàyMỉm cười gọi tôi đi...Những bước chân xuân xa dầnLũ bướm ong thôi mê mệt với muôn hồng nghìn tíaCon đường tôi quaMột chút bụi cát và gai gócChẳng nỡ hái bông hoa dại bên đườngBởi nâng niu niềm vui bé mọnDành cho ai đó vô tình ngang qua...
Tình Quê1.Người về… một sớm bình minhVịn vào cơn nhớ… tìm hình tuổi thơ…Nghiêng vành nón lá nhấp nhôGiữa làn sóng lúa xanh mơ cánh đồngMàu trời xanh biếc, xanh trongChích chòe réo gọi hừng đông lên rồiMột đàn chim sẻ rong chơiTiếng kêu ríu rít, tiếng rơi bồi hồiTrời cao lãng đãng mây trôiDậy mùi hương đất, gió xuôi bãi bờCảnh quê như thực, như mơBâng khuâng, xao xuyến bài thơ không lờiChuồn chuồn đậu ngọn mồng tơiCuối mùa lá úa, lá rơi đầy thềmNắng nghiêng xuống gót chân mềmÁo nâu trong gió bóng em bồng bềnh…2.Rời xa quê cũ buồn tênhDòng sông chảy mãi, tuổi tên chất chồngCánh cò trắng, cánh gió đồngCánh diều bay giữa mênh mông trời chiềuLá dừa chao gió liêu xiêuĐồng xanh chao gió hiu hiu đậm tìnhNắng rơi từng giọt lung linhRơi trên nón lá rung rinh bóng trònChiều tà nắng xuống đầu nonAi mang giấu ánh hoàng hôn cuối ngàyBuồn buồn ngọn gió Heo mayTan vào nỗi nhớ tràn đầy xanh xaoGió mơn man, rét hanh haoThấm vào áo mỏng ngọt ngào tái têNgười bình dị… người chân quêTay nâng ly rượu hẹn thề tri âm…Nha Trang, tháng 04. 2026
Lê Kim Thượng
RÕ KHỈBị siết Vòng Kim CôThiên Đình chơi xỏ lá phong làm Đại ThánhNhổ lông, gãi háng, nhăn nhó, trừng mắt...dáo dácôm Thiết Bảng đằng vân tìm phương : - Bơ Cứu...Lê Phước Sinh
1. THÁNG TƯHạ về thương quá lời veChói chang cái nắng gọi hè ra chơiDỗi hờn mây thả mưa rơiĐỏ hoe mắt phượng đầy trời tương tư...2. SENHiến dâng tất cả cho đờiHoa thân rễ lá ngát lời sen hươngGiữa trời trơ mảnh đài gươngIm soi bóng nắng chân phương lối về...3. QUÊ NHÀGọi chi thao thiết tiếng gàVạch màn sương khói quê nhà ta đâuMịt mờ mấy nẻo bể dâuNon xa biển biếc vọng sầu cố hương...Tịnh Bình
Từ Ấy1.Em xa từ ấy đến giờNhớ ai dáng nhỏ mịt mờ chân mâyNhớ tà áo gió bay bayTôi về nhặt nhạnh tháng ngày trở trăn…Bàn tay mười ngón búp măngVuốt ve mái tóc, tóc quăn mây trờiTóc thề che nửa lưng ngườiHoa đào thắm đỏ, môi cười nhẹ congThơ ngây, mơ mộng, trắng trongĐam mê tình tứ một lòng keo sơn…Tôi – Em ai nhớ nhiều hơnNhớ em hờn dỗi tủi hờn thâu đêmAi làm nhung nhớ nhiều thêmAi làm ngây ngất con tim chung tìnhThương yêu cho hết lòng mìnhQua bao năm tháng chuyện tình không phai…