CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026

BẠN ƠI ĐÈN ĐƯỜNG MƯA VÀNG TỪNG GIỌT – Thơ Trần Vấn Lệ


    
     Nhà thơ Trần Vấn Lệ duyên vẽ theo yêu cầu của Nguyệt Mai


Tôi bây giờ tệ:  Trừ, Cộng cũng sai!
Nếu nói nhớ ai, chắc gì có nhớ?
 
Dám lắm lắm chớ!  Cái đầu ngu ngơ...
Có khi thấy mưa, tôi nói nắng chảy!
 
Ôi nắng mà chảy... chỉ có mồ hôi!
Tôi đã qua thời mình đi lao động...
 
Hết còn nghe ngóng tiếng kẻng cầm canh,
dẫu còn tàn binh, yên đời tàn tạ!
 
Mồ hôi trên má... qua hết Má à,
sáng, trưa, chiều, tà,,, ngày qua tháng lụn!
 
Đọc sách:  Vui, Sống!  Đọc báo:  Trống trơn...
Nhiều lúc soi gương thấy mình tệ thật!
*
 
Trừ, cộng, chia, chác... chuyện của người ta!
Đất Nước Thái Hòa, mình ngoài Tổ Quốc...
 
Sống thì lúc thúc.  Chết thì tro than...
Biển không biên cương, trời không giới hạn!
 
Ờ thì sống nán!
Ờ thì dễ thương!
 
Bạn ơi đèn đường mưa vàng từng giọt...
Bạn có nghe xót con mắt bạn chưa?
 
                                       Trần Vấn Lệ

LẠI LÀM KHÓ AI - Son Tran



A. Tôi đưa ảnh chụp dấu triện này vào Gemini và ChatGPT kèm theo dòng lệnh: "Bạn có đọc được những chữ khắc trên đó và dịch sang tiếng Việt không?"
Cả hai ngoan ngoãn trả lời: “Có, tôi sẽ đọc và dịch sang tiếng Việt giúp bạn”.

TĨNH QUỐC ĐẠI VƯƠNG TRẦN QUỐC KHANG - Theo Cội nguồn lịch sử và văn hoá



Trần Quốc Khang (1237 – 1300) là con trai trưởng của Vua Trần Thái Tông (Trần Cảnh). Tuy nhiên, trên thực tế, ông là con của Khâm Minh đại vương Trần Liễu - anh trai của vua Trần Thái Tông. Mẹ đẻ của ông là hoàng hậu Thuận Thiên.

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2026

CHÉP LẠI CHƠI MỘT GIẤC CHIÊM BAO – Trần Vấn Lệ



Tôi hỏi bạn tôi "mày buồn gì sao mày giống giống kẻ sầu bi?". Nó cười:  "Tao chẳng buồn chi cả chỉ nhớ nhà thôi mà bỏ đi!".
 
"Mày với tao người cùng giống nòi!  Mày buồn tao muốn bỏ đường vui!  Bây giờ mày nhé đừng ra phố, mình ra đồng đứng ngó mây trôi!".
 
Nó choàng vai tôi, hai đứa bước, tránh từng bụi cỏ...bước tung tăng.  Đường ra đồng vắng, xa xa lộ, hai đứa như còn thuở tuổi Xuân.
 
Chúng tôi đi sáng tới trưa về, có ghé chân vào một quán quê... Quê ở đâu thì đâu cũng thế... nhẹ nhàng ngồi khuấy cốc cà phê!
 
Chủ quán đem ra hai cái bánh,  đủ cho hai khách một trưa nghèo.  Xí xô vài tiếng "Xin đa tạ!".  Có nói nhiều thêm... cũng bấy nhiêu!
 
Ba mươi phút uống cà phê đắng, ăn bánh khơi khơi thấy ngọt ngào... Tôi trả tiền xong, hai đứa đứng, chào ông chủ quán một câu chào...
 
Bye bye nghe nó làm sao ấy, một tiếng thành hai... vạn bước đi, ra đường chỗ sáng mình tương ngộ, tay bắt tay và rồi chia tay...
 
Hai đứa ngược đường không ước hẹn, không nói buồn, vui, không bận tâm...Trước mặt chỗ về không địa chỉ... bởi vì gần gũi cũng xa xăm!
 
Những người xa lính không ai hứa, coi lính như cờ gió thổi bay...Có lẽ trong lòng hai đứa có nghĩ kỳ mình... bỗng gặp nhau đây!
 
*
Tôi xong bài thơ sau chiêm bao dĩ nhiên rất thật, nhớ không nhiều những gì mình gặp hồi ban nãy liệu có mông lung một bữa chiều?
 
                                                                                     Trần Vấn Lệ

LẶT LÁ MAI VÀNG – Thơ Lê Phước Sinh

 
 

Lặt lá Mai hé nụ
để Xuân tỏa nhiều cành
Em ửng hồng má Anh
khúc khích mùa Tuổi mới...
 
                 Lê Phước Sinh

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

BÂNG KHUÂNG – Thơ Trần Vấn Lệ


   

Nhiều người nghĩ:  Tuần Lễ Này Trời Đẹp:
"Sau cơn mưa, trời sẽ sáng thôi mà!".
Ngày Thứ Hai, ngày Thứ Ba, mưa miết
Đang Thứ Tư... Trưa đang tới:  Mưa kìa...
 
Tin Thời Tiết, người ta nghe, sẻ chia,
Có người tin, có người cười chúm chím:
"Chuyện trên trời, dưới đất... thấy nghi nghi!",
Và như thế - chuyện trong đời:  lắm chuyện!
 
Người "hiểu chuyện":  không-có-gì-bất-biến,
một là tin và một là quên đi!
Gặp "anh em" thì rủ đi cà phê,
Không bè bạn, cứ một mình... suy nghĩ!
 
*
Năm mươi năm... mới tức thì:  Nửa Thế Kỷ!
Năm mươi năm... ba thế hệ thành hình!!
Nhiều chuyện buồn, nhắc lại... đã làm thinh
Nhiều chuyện bực mình... đi tu là... lợi lạc!
 
Năm mươi năm hơn, có một điều không mất mát
... là ngây thơ như một sợi dây chuyền!
khuấy cốc cà phê thấy mặt cốc thản nhiên
và chúc bình yên cho ai thện tâm người-dưới-thế!
 
Thấy trời mưa... thì nói trời sa lệ!
Ngó chân mây... thì nói nhớ quê nhà!
Người đưa tin thời tiết giống người đi rắc hoa:
"Đời vẫn Đẹp!  Đời là Hoa là Mộng!".
 
Không gì vui bằng bỏ hình bắt bóng...
Tuổi thơ nào cũng từng thổi bọt xà bông...
 
                                             Trần Vấn Lệ

CÔNG BỐ BÚT TÍCH CỦA VŨ ĐÌNH LIÊN VÀ BÀI THƠ KHAI XUÂN “ÔNG ĐỒ 2” - Tần Tần



Nguồn:
https://news.zing.vn/cong-bo-but-tich-quy-cua-vu-dinh-lien-va-bai-tho-khai-xuan-ong-do-2-post1039785.html
 
Bản viết tay bài thơ “Bóng ông đồ” do đích thân nhà thơ Vũ Đình Liên viết khai xuân tặng bạn thơ của mình vừa được công bố.
Mỗi dịp Tết đến xuân về, người ta lại nhớ đến bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên như một niềm hoài cảm. Trước đây, bài thơ là niềm thương cảm cho những giá trị cũ đang dần mất đi, bị gạt sang rìa đời sống. Đến nay, nhắc tới Ông đồ là nhắc tới những giá trị văn hóa truyền thống cũ. Bài thơ Ông đồ nổi tiếng vậy nhưng ít ai biết Vũ Đình Liên còn có thêm một tác phẩm khác viết về ông đồ.
 

THẬM XƯNG 甚稱 – Ung Chu, Hán Việt Thông Dụng



HYPERBOLE - OVERSTATEMENT - EXAGGERATION - AUXESIS - NGOA DỤ - NÓI QUÁ - PHÓNG ĐẠI - KHOA TRƯƠNG - CƯỜNG ĐIỆU HOÁ - THẬM XƯNG

"Thậm xưng" 甚稱 là một trong những từ người Việt dùng để chỉ phép tu từ nói quá. Một cách khác là "ngoa dụ" .
- thậm : rất, lắm, quá mức, như trong "thậm tệ", trước đây người Việt từng dùng "thậm" làm phó từ chỉ mức độ

- xưng : gọi, xưng hô, nói
- ngoa : không đúng sự thật, như trong "nói ngoa", "điêu ngoa", chữ này mang bộ "ngôn" (nói, lời nói) và kí âm bằng chữ "hoá"
- dụ : nói ví von (chứ không nói theo đúng nghĩa đen), như trong "phúng dụ", "ẩn dụ", "hoán dụ", chữ này mang bộ "khẩu" (miệng) và kí âm bằng chữ "du" .

"Con muỗi to như con voi", "tát biển Đông cũng cạn", "nghĩ nát óc"... là các ví dụ về nói quá, ngoa dụ, thậm xưng. 
Phép tu từ này còn được gọi là "khoa trương" 誇張 theo cách gọi trong các ngôn ngữ khác tại vùng văn hoá Hán tự, "khoa" nghĩa là khoe khoang, khoác lác (nói quá mức sự thật), "trương" nghĩa là khuếch đại. Tiếng Nhật đọc là "ko-chō" こちょう, tiếng Hàn đọc là "gwa-jang" 과장. Tiếng Trung Quốc viết giản thể là .

"Khoác" là âm Việt hoá của chữ "khoách / khuếch" nghĩa là khuếch đại, khuếch trương. Phép nói quá còn được gọi là "phóng đại" 放大 nghĩa là làm cho to lớn ra. Cách gọi khác là "cường điệu hoá" 強調化 hay "cường điệu" 強調 nghĩa là nhấn mạnh (trong ngữ cảnh này là nhấn mạnh do nói quá).

Sách "Việt-Nam văn-phạm" (1940) của Trần Trọng Kim, Phạm Duy Khiêm, Bùi Kỷ viết:
- Cách ngoa-ngữ là cách đem việc tuyệt-nhiên không bao giờ có, mà nói để biểu-diễn một cách rất mạnh cái ý nói không có, không được:

Bao giờ rau diếp làm đình,
Gỗ lim ăn ghém thì mình lấy ta. 
                                    (Ca-dao)

Rau diếp là thứ rau dùng để ăn ghém, mà gỗ lim là thứ gỗ tốt dùng để làm nhà, làm đình. Nhưng đây lại nói trái đi để tỏ ý không bao giờ được.
- Cách thậm-xưng là cách dùng tiếng nói quá hẳn sự thực, để làm cho tôn cái ý người ta định nói về một vật gì:

Chìm đáy nước cá lừ-đừ lặn,
Lửng da trời nhạn ngẩn-ngơ sa. 
                                (Cung-oán)

Ý khen cái đẹp đến nỗi cá trông thấy cũng không bơi được nữa, phải lừ-đừ lặn xuống đáy sông; chim trông thấy cũng không bay được nữa, phải ngẩn-ngơ sa xuống đất.
                                                                                Ung Chu
                                                                        Hán-Việt Thông Dụng

NHẠC SĨ PHẠM DUY KỂ VỀ HOÀN CẢNH SÁNG TÁC “ÁO ANH SỨT CHỈ ĐƯỜNG TÀ”



Cuối năm 1947, tôi từ Việt Bắc (Cao-Bắc-Lạng) xuống Khu Ba (Chợ Đại, Cống Thần) rồi có ý định đi theo Trần Văn Giàu vào Nam chiến đấu. Nhưng khi vào tới Thanh Hóa (Khu 4 - làng Quần Tín) thì tôi gặp tướng Nguyễn Sơn và ở lại đó, gia nhập Ban Văn nghệ của Trung đoàn 304. Tại đây tôi gặp Hữu Loan...
 

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

AI MAI CHIỀU ÁO ĐỎ THẤY ĐÓ MỜ NHƯ SƯƠNG - Trần Vấn Lệ



Sáng.  Dậy sớm, không dám / mở cửa ra nhìn trời.  Nhưng chắc mưa dứt rồi... mà lạnh thì ghê!  Ghê lắm...
 
Tin thời tiết:  Không Nắng / cho đến ngày giữa tuần.  Chuyện thế sự, thế nhân...thế giới nữa, chóng mặt!
 
Mình:  không có - không mất!  Chỉ.... thở giốc cuối đời!  Tất cả đều qua thôi!  Tất cả đều vụn... vỡ!
 
Đất Mẹ là Đất Mộ cũng hết hẹn ngày về.  Những cơn mưa lê thê coi như... nước, là Tổ Quốc, cũng được!
 
Mưa, lạnh, chim không hót.  Uống cà phê gói, nhìn / khói từ tách bay lên / bình minh vậy!  Nhòa nhạt!
 
Không giận hờn gì hết!  Buông bỏ... chuông boong boong.  Tiếng chuông Chùa dễ thương / tưởng mơ hồ... mà thật!
 
... rồi mình sẽ thành Phật, một ngày nào, kiếp sau? Hai má hồng, ôi chao, thì thào... thời nhỏ dại!
 
Ai?  Ai cứ là con gái để mình chê Giai Nhân!  Vân tưởng y thường hoa tưởng dung... Lát, mình ra sân, ngắm!
 
Mùa Đông không có bướm... Hoa nắng rụng bên thềm!  Những dấu chân ai quên... để chi cho mình nhớ?
 
Ai mai chiều áo đỏ thấy đó mờ như sương...
 
                                                                                  Trần Vấn Lệ

ÔNG LÁ BỐI” TỪ MẪN VÕ THẮNG TIẾT - Trinh Anh Khoi


Photo: Thầy Từ Mẫn Võ Thắng Tiết, chủ nhà xuất bản Lá Bối

Trong một bài trước, tôi có kể về mối quan hệ đặc biệt giữa học giả Nguyễn Hiến Lê và “ông Lá Bối” Từ Mẫn để cho ra đời bản dịch vĩ đại của tác phẩm Chiến Tranh Và Hòa Bình. Câu chuyện tiếp theo là diễn ra sau đó - Theo hồi ức của nhà văn Song Thao.
 

HỌC GIẢ TRẦN TRỌNG KIM, NGƯỜI CÓ CÔNG LỚN VỚI VĂN HÓA DÂN TỘC – Thu Hương



Trần Trọng Kim (1883 – 1953) là một học giả, nhà giáo dục, nhà nghiên cứu sử học, văn học, tôn giáo Việt Nam, bút hiệu Lệ Thần, từng làm thủ tướng của chính phủ Đế quốc Việt Nam vào năm 1945. Ông là tác giả của nhiều cuốn sách về lịch sử, văn hóa như Việt Nam sử lược, Việt Nam văn phạm, Nho giáo...

CỦ MẬT 糾密 - Ung Chu, Theo Hán-Việt Thông Dụng



Tháng Chạp trước Tết còn được người Việt từ xưa gọi là tháng củ mật. "Việt-Nam tự-điển" (1931) của Hội Khai Trí Tiến Đức ghi:
- Củ-mật. Nói về độ gần tết hay có trộm cướp, nhà nào cũng phải giữ-gìn cẩn-thận: Tháng củ-mật.

NHỊ THẬP LỤC QUÁN 二十六貫 (97.5 kg) - Nhờ Chat GPT dịch



Xem clip trên laptop tôi thấy một nữ nhân người Nhật nâng tảng đá nặng có dòng chữ 二十六貫 (97.5 kg). 

Đây cụm từ người Nhật dùng chữ Hán để thể hiện, theo dạng chữ Kanji (漢字, Hán tự). Bởi vậy, tôi đọc theo âm Hán Việt 二十六  là “nhị thập lục quán”, nhưng chữ QUÁN có nghĩa là “xâu, chuỗi”, nó không phải là đơn vị đo khối lượng.

Vì không biết tiếng Nhật nên tôi tra từ điển Hán Việt để tìm chữ  có chỉ về đơn vị đo khối lượng không? Có kết quả như sau:

Âm Hán Việt: oan, quán
Tổng nét: 11
Bộ: bối 
Lục thư: hội ý
Hình thái: 
Nét bút: 

Nghĩa:
1. xâu tiền
2. xuyên qua, chọc thủng
3. thông suốt
4. quê quán. 

Tôi không thấy có chỗ nào cho biết  chỉ về đơn vị đo khối lượng cả.
Vì có chữ Hán cách viết hoàn toàn giống nhau nhưng có khi cách đọc lại khác và ý nghĩa khác nhau như:
 /shì/ THỊ : cái chợ 
hoặc 
巿 [fú] PHẤT : dây đeo lưng. 

Nên tôi tra từ điển Hán Việt các từ chỉ về đơn vị đo khối lượng như “cân, lượng, thăng, đấu, thạch...” dạng phồn thể, giản thể, dị thể... mãi cũng chưa  ra. Cuối cùng, tôi nhờ Chat GPT giải thích.

BÓNG HÌNH – Thơ Lê Kim Thượng


 

Bóng Hình
 
1.
 
Mấy mùa mưa nắng, nắng mưa
Làm sao gặp được người xưa của mình
Làm sao quên được… “Chữ Tình”
Làm sao quên được bóng hình em xưa…
Con đò trong gió lưa thưa
Đón đưa, đưa đón sớm trưa đậm đà
Líu lo chim ríu rít ca
Hừng đông nắng mới chan hòa chứa chan
Nắng vàng ươm sợi tơ vàng
Như thơ, như mộng thênh thang quanh mình
Thương yêu hứa hẹn với tình
Bao nhiêu năm tháng chúng mình vẫn đôi…
Dỗi hờn nước mắt tràn rơi
Trong lòng ray rứt chẳng lời trách nhau
Buồn vui ngày ấy qua mau
Lời thề chung thủy ngàn sau không rời…
 

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

HÃY CẨN TRỌNG VỀ SỰ BỊA ĐẶT CỦA AI KHI NHỜ AI DỊCH CHỮ HÁN – Bài viết của Son Tran


Ảnh 1
 
Học trò cũ của tôi ở Đại học Phú Xuân là Thu Amy, gửi cho tôi 3 bức ảnh kèm lời nhắn: “Nhờ thầy xem giúp cặp câu đối chữ Hán ở ảnh 1 dịch sang tiếng Việt có đúng như AI dịch ở ảnh 2 và ảnh 3 không?”.

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026

TẠI SAO LÊ NGHI DÂN KHÔNG ĐƯỢC XEM LÀ VUA CHÍNH THỐNG CỦA LÊ SƠ – Theo Sương Khói Đông Kinh 東京霧煙



Tháng 10 năm 1459, Lê Nghi Dân cùng viên chỉ huy sứ Lê Đắc Ninh, là người chỉ huy vệ binh làm nội ứng, cùng các thủ hạ tin cậy là Phạm Đồn, Phan Ban, Trần Lăng và hơn 100 quân ban đêm bắc thang chia làm ba đường vào cung cấm sát hại Lê Nhân Tông. Hôm sau, nhóm quân đó giết chết cả Hoàng thái hậu. Khi lên ngôi, Lê Nghi Dân có ban xuống tờ ngụy xá:
 
"[...]Thái hậu bắt giết cả đi để diệt khẩu. Cho nên từ đó đến giờ, hạn hán sâu bệnh liên tiếp xảy ra, tai dị luôn luôn xuất hiện, đói kém tràn lan, trăm họ cùng khốn. Diên Ninh tự biết mình không phải là con của tiên đế, hơn nữa lòng người ly tán, nên ngày mồng 3, tháng 10 năm nay, đã ra lệnh cho Trẫm lên thay ngôi báu.[...]
 
Khi một người sát hại vua cũ (tạo phản) để lên ngôi, cần tạo ra cái cớ để khẳng định tính chính danh của mình. Lê Nghi Dân đã bôi nhọ triều đại của Lê Nhân Tông bằng hai việc:
- Đời sống nhân dân Đại Việt dưới thời kỳ nhiếp chính của Nguyễn Thái hậu vô cùng khổ cực vì mất mùa, tai dị.
- Bôi nhọ tính chính danh của Lê Nhân Tông (nói rằng Nhân Tông không phải là con ruột của Thái Tông)
 

TÌNH MẸ - Thơ Nhã My, Tố Mai phổ nhạc và trình bày


Nhà thơ Nhã My

                

TÌNH MẸ
(Kính tặng MẸ)
 
À ơi tiếng võng mẹ ru
Gom trăng góp gió mùa thu đợi chờ
Tiếng ru ngọt tới bây giờ
Mặc bao mưa nắng bơ phờ phận duyên
Đường đời mẹ lắm truân chuyên
Gánh buồn mẹ đổ bên nguồn sắc không
Nuôi con năm tháng long đong
Miệng cười cố gượng mà lòng héo hon
Giữ chi một chữ sắc son
Cô phòng giá lạnh héo mòn mẹ ơi
Thủy chung mẹ trọn một đời
Bao nhiêu gian khổ gom về một thân
Góa chồng từ thuở đang xuân
Dung nhan chẳng tiếc vạn phần vì con
Trần gian một cuộc vuông tròn
Trăm năm MẸ đã cho con vẹn tình...
 
                                          Nhã My

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2026

ĐÊM QUA SÂN TRƯỚC HOA CÒN NỞ MÀ SÁNG HÔM NAY RỤNG HẾT RỒI – Thơ Trần Vấn Lệ




Mưa tạnh.  Gió ngừng.  Bão đã qua...
Cảm ơn!  Năm Mới có mồng Ba!
Đèn đường chưa tắt, mưa còn đọng,
Nhớ Nước càng thêm tủi nỗi Nhà!
Lũ, lụt mới xong, giờ cháy! Cháy!
Sao buồn quá vậy, Núi Sông Ta?
Bà con lại khổ, đời không Tết
Hai Thế Kỷ rồi Xót vẫn Xa!
 
Mở máy, đọc tin đây với đó,
"Tiền Đình Tạc Dạ Nhất Chi Mai!" (*)
 
                                       Trần Vấn Lệ

(*) Thơ của Thiền Sư Mãn Giác TK 19

THỰC MƠ – Thơ Lê Kim Thượng

 
   

Thực Mơ
 
1.
Ước gì trở lại với quê
Buông rơi phiền muộn, trở về tuổi thơ…
Làng quê như thực, như mơ
Bâng khuâng xao xuyến bài thơ không lời
Bồng bềnh, lãng đãng mây trôi
Dậy mùi hương đất, gió xuôi ngọt lành
Bến sông sóng vỗ đầu gành
Lời ru Đất Mẹ… ru anh ngàn trùng
Cuối mùa con nước khô bùn
Gió Heo May thổi qua hun hút đồng
Cô đơn đá núi trông chồng
Lưng còng như bóng Mẹ trông con về
Chiều quê lặng lẽ cảnh quê
Đong đưa cánh võng tỉ tê gió lành
Nước sông in bóng trời xanh
Chênh vênh bóng núi, chòng chành đò ngang…
 

NGẬM NGÙI MẤY NẺO SẮC KHÔNG – Thơ Tịnh Bình


    

Trầm ngâm lau lách
Trở bấc chưa gió ngóng sậy đơm bông
Khuất xa đường trời
Vài cánh mây lơ đãng
Bóng chim nào lạc dấu một đường bay
 
Ta lạc mất khuôn mặt mình
Ngày hạt bụi hoài thai lòng mẹ
Lối mòn xưa có đón ta về lại
Tàn cõi mộng người
Vòng khói tỏa lang thang
 
Sa - bà một cuộc quá giang
Sông xưa bến cũ chiều tàn mênh mông
Ngậm ngùi mấy nẻo sắc - không
Đời người viết vội đôi dòng rồi đi...
 
                                      Tịnh Bình

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

EM ƠI NGHIÊNG NÓN GIỮ GIÙM CHO ANH NỤ MỪNG –Trần Vấn Lệ



Còn một ngày nữa hết / cuốn lịch năm Hăm Lăm...Những tấm thiếp Mừng Xuân / gắn lên Chào Năm Mới!
 
Thời gian:  Một Năm Đợi / để có Một Năm Vui!  Ai cũng nghĩ thế thôi và ai cũng muốn được thế!
 
Có thể vui tới trễ... nếu đầu năm trời mưa!  Chuyện đó đã từ xưa / không ít người lo lắng!
 
Năm nay trời không nắng, tin báo nói ba ngày.  Hai năm sẽ choàng vai / năm cũ cùng năm mới...
 
Những giọt mưa sẽ dội / con mắt người sẽ cay... Con ngựa sẽ rùng vai / cho bay ngay cái lạnh...
 
... cho ngày Xuân lóng lánh... cho nhân ảnh không mờ!  Ôi thương quá là thơ / tôi chép Hàn Mạc Tử! (*)
 
*
Tôi, một người xa xứ... không chối mình nhớ quê - nhớ Huế, rất muốn về thăm vườn cau nhà Ngoại...
 
Ngoại xa rồi, mãi mãi.  Ai mười bảy cũng xa.  Nhưng mà... tuyết nở hoa / là bông cau vườn cũ...
 
Em ơi nghiêng nón giữ / giùm-cho-anh-nụ-mừng! 
                                                                                        Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Hàn Mạc Tử:
"Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
Ai biết tình ai có đậm đà..."