CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2026

CHIM TRỜI – Thơ Lê Kim Thượng


   


Chim  Trời
 
1.
Đôi ta như cánh chim trời
Đôi chim liền cánh không rời xa nhau…
Dừng chân đứng lại bên cầu
Nhớ nơi lưu giữ tình đầu chứa chan
Yêu nhau yêu tới vô vàn
Yêu bờ mi khép, yêu làn môi xinh
Yêu nhau cho cạn lời tình
Những ngày hạnh phúc chúng mình chân quê
Mắt nhìn đăm đắm si mê
Tôi và em giữa bốn bề tình yêu
Nụ hôn trong nắng liêu xiêu
Ngọt ngào thắm thiết với nhiều chút chăm
Ước gì “Hạnh phúc trăm năm…”
Tình ta như bóng trăng rằm vẹn nguyên
Quên đi cơm áo, gạo tiền
Trái tim son đỏ thề nguyền mãi yêu…
 

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2026

SANG THU, ĐÔI MẮT, NGÀY XƯA – Thơ Tịnh Bình


  

 
SANG THU
 
Nghe mưa gội lá xanh chồi
Tường vôi bông giấy bồi hồi tuổi thơ
Thương con chuồn ớt thờ ơ
Ham chơi để ướt giấc mơ bờ rào
 
Thị vàng hong nắng cành cao
Tiếng chim tươi rói tranh nhau quả mềm
Trời xanh, xanh đến dịu êm
Mùa thu ngày ấy giờ tìm chốn nao ?
 
Tên mình ai gọi lao xao
Ngân nga chuông gió cồn cào âm xưa
Sang thu hỏi cúc vàng chưa ?
Trong mơ hoa mướp cũng vừa đi xa...
 

QUÊ CHIỀU – Thơ Lê Kim Thượng


   

 
Quê  Chiều

1.
Quê hương xa lắm thân thương
Người về tìm khúc “… Ầu ơ…”
Lời ru xưa cũ, tuổi thơ xa mù
Lời ru có “…Gió mùa thu…”
Võng đưa kẽo kẹt, tiếng ru trong ngần
Đồng chiều vọng tiếng chuông ngân
Bờ tre nghiêng ngã ngại ngần liêu xiêu
Nhẹ nhàng trong gió phiêu phiêu
Sáo ai đổ tiếng, trời chiều đồng khô
Nghiêng vành nón lá nhấp nhô
Giữa làn sóng lúa xanh xô dập dìu
Hoàng hôn thèm một cánh diều
Hãy xin cứ để bóng chiều bay qua
Cơm chiều mắm muối, dưa cà
Thảo thơm hạt gạo đồng xa ngọt bùi…

2.
Một đời đi ngược về xuôi
Cuối đời chỉ thấy ngậm ngùi xót xa
Khói sương, sương khói nhạt nhòa
Một mình đối bóng, mình ta rối bời
Hoang vu khuất nẻo đường đời
Núi rừng xa khuất, chơi vơi thiếu thừa…
Nhớ Cha cày cấy ngày mưa
Áo tơi của Mẹ sớm trưa trên đồng
Chợ làng mua bán còn đông
Áo nâu của Mẹ, áo hồng của em
Cuộc đời điên đảo, đảo điên
Về quê tìm lại một miền rong chơi…
Mẹ đi ngày ấy xa khơi
Lòng con nhớ Mẹ… Mẹ ơi… Mẹ hiền…
Mẹ đi buông bỏ ưu phiền
Về miền Cực Lạc… Về miền Vãng Sinh…
 
                    Nha Trang, tháng  08. 2026
                           LÊ KIM THƯỢNG

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026

NGỌT LÀNH – Thơ Lê Kim Thượng


  


Ngọt  Lành
 
1.
Quê hương đẹp mãi trong mơ
Tình quê gắn với tuổi thơ xa vời
Quê nhà đẹp mãi ngàn đời
Nhớ ngày xưa cũ rong chơi trên đồng…
Trời xanh, xanh thẳm mênh mông
Bức tranh Thủy Mặc dòng sông, con đò
Bờ sông đợi, bến nước chờ
Có người viễn xứ bên bờ nhớ xưa
Quê nhà mưa nắng hai mùa
Thảo thơm hạt gạo nắng mưa ngọt lành
Nhà nghèo vách đất, mái tranh
Nồi cơm chín tới, bát canh đậm đà
Cơm chiều mắm muối ngày qua
Bình yên, thanh đạm chan hòa vui tươi
Tri âm chén rượu, nụ cười
Xưa nay ai cũng quý người thủy chung…
 
2.
Cuộc đời có có, không không
Còn chăng chỉ một tấm lòng yêu quê
Bình thường mà lắm đam mê
Để người xa xứ sơn khê ưu phiền
Cuộc đời điên đảo, đảo điên
Về quê tìm lại một miền thảnh thơi
Mong gì tìm được một nơi
Xóa đi phiền muộn một đời chênh chông…
Con về nhà đã vắng không
Nhớ hình bóng Mẹ trong lòng xót đau
Mẹ đi mãi mãi về đâu
Lung linh nến cháy hai đầu áo quan
Bàn thờ lặng lẽ khói nhang
Lòng con quặn thắt bàng hoàng ngu ngơ
Nghẹn ngào nhớ Mẹ ngày thơ
Rưng rưng nước mắt bơ vơ cuối đời…
 
              Nha Trang, tháng  07. 2026
                     LÊ KIM THƯỢNG

MƯA Ở NGOÀI KIA, RU GIẤC CHIÊM BAO, CÓ NƠI NÀO HƠN QUÊ HƯƠNG - Thơ Tịnh Bình


   

 
MƯA Ở NGOÀI KIA...
 
Những bước chân gõ trên mái nhà
Tội nghiệp mưa đi lang thang hoài trên phố
Không ngừng hát mãi giai điệu cũ rích
Đêm mơ hồ suy tư
Chiếc bóng rơi trên vách khuya
Dỗ dành giấc mơ mắt ướt
 
Câu thơ lạnh vùi vào ngực nóng
Vịn vào đâu nỗi lấp lánh buồn
Bức tường câm vờ chẳng nghe lời nức nở
Tiếng dỗi hờn mưa gọi ở ngoài kia...
 
Những giấc mơ lạnh lùng có mặt
Ta như kẻ ngoài cuộc dửng dưng quan sát
Bối rối nhịp mưa
Chiếc bóng cười khan
Ngỡ thấy mình đâu đó
Lặng im tiếng vỗ một bàn tay...
 

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026

CÁT BỤI – Thơ Lê Kim Thượng


   

 
Cát bụi
 
1.
Xa quê xứ lạ dung thân
Trong lòng vẫn mãi bâng khuâng trông chờ…
Quê nhà đẹp tựa bài thơ
Sông dài nối những bến bờ chiêm bao
Chiều buông vạt nắng hanh hao
Gió đùa sóng lúa dạt dào mông mênh
Cánh diều no gió thênh thênh
Trời xanh xanh thẳm bồng bềnh mây trôi
Gió lùa mây xuống góc trời
Ráng chiều sắc đỏ chơi vơi dạt dào
Nắng chiều rũ bóng xanh xao
Xô nghiêng chiều tím ngã vào hoàng hôn…
Những ngày chớp biển mưa nguồn
 
Võng đưa kẽo kẹt, tiếng buồn ru con
Lời ru tha thiết héo hon
“Cái cò lặn lội… nỉ non…” chung tình…
 
2.
Một mình thì vẫn một mình
Cô đơn một bóng, một hình đơn côi…
Quê nhà xa cách phương trời
Chôn nhau, cát rốn là nơi thiếu thời
Gom từng chiếc lá vàng rơi
Đếm từng nỗi nhớ đầy vơi thắm đằm
Người đi, đi mãi biệt tăm
Quê nhà là tiếng gọi thầm mà đau
Chỉ là cát bụi mai sau
Cuối đời chỉ thấy một màu thê lương
Nhân sinh mộng ảo vô thường
Trầm luân một kiếp vấn vương làm gì…
Nhớ nhiều ngày ấy Mẹ đi
Rưng rưng nước mắt chia ly không lời
Khói nhang đưa tiễn một đời
Mẹ đi về phía xa vời Tây Phương…
 
Nha Trang, tháng 06. 2026
       KIM  THƯỢNG

TRẦM KHÚC HẠ, GIÓ QUÊ, DƯỚI RẶNG HOÀNG HÔN – Thơ Tịnh Bình


   

 
TRẦM KHÚC HẠ
 
Không gì mới giấc mơ đời cũ kỹ
Mùa quen hơi tiếng ve hạ trưa mòn
Con mọt gỗ nhai hoài lời đay nghiến
Hạ oi nồng mưa giận dỗi trời không
 
Chiều sót lại vài mặt người hoang hoải
Gió về đâu và nắng về đâu
Chân trời cũ sao lối về đã khác
Trống vắng ơi không bắc nổi nhịp cầu
 
Mây ảo vọng trùng trùng muôn phương hướng
Tiếng chim xưa khắc khoải gọi ta về
Mưa thong thả giọt tẩy trần chiếu lệ
Cõi tạm nào phản chiếu bóng hình ta ?
 

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

NỖI NHỚ - Thơ Lê Kim Thượng


   
 

Nỗi Nhớ
 
1.
Tôi về một sớm bình minh
Vịn vào nỗi nhớ tìm hình tuổi thơ…
Mái tranh khói tím giăng mờ
Gió đưa hương lúa đơn sơ mơ hồ
Nghiêng vành nón lá nhấp nhô
Giữa làn sóng lúa xanh xô bềnh bồng
Heo May thả gió trên đồng
Lúa mùa đến cử đòng đòng trổ bông
Cánh cò trắng, cánh gió đồng
Cánh diều treo giữa mênh mông trời chiều
Cánh chim chao gió liêu xiêu
Đồng xanh chao gió hiu hiu ngọt ngòn
Chiều tà nắng xế đầu non
Ai đem giấu nắng hoàng hôn cuối đèo
Gió mơn man, gió hanh hao
Thổi vào mái lá ngọt ngào tái tê…
 
2.
Tôi giờ xa xứ, xa quê
Nhớ quay quắt nhớ lời thề đinh ninh
Nhớ mông lung, nhớ vô hình
Thèm trông một cụm lục bình xa khơi
Nhớ nhiều tiếng hát “À ơi…”
Ngọt ngào, chân chất những lời thương yêu
Giữa đồng bóng Mẹ liêu xiêu
Áo nâu đã bạc vá nhiều đường may…
Hoa sen nở những ngón tay
Cánh hoa tim tím hương bay bồi hồi
Phù sa bên lở bên bồi
Quê hương thương lắm một thời đắm say…
Trên trời mây trắng vẫn bay
Dòng sông vẫn chảy, hàng cây vẫn còn
Lâu rồi lòng dạ héo hon
Người đi biệt xứ héo mòn tình quê…
 
Nha Trang, tháng 06. 2026
 Lê Kim Thượng

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

TRẢ NỢ - Thơ Lê Kim Thượng


   

Trả Nợ
 
1.
Người về trả nợ tháng năm
Trả quê nửa mảnh trăng rằm ngày xưa
Người về cuốc nắng, trồng mưa
Mồ hôi nhỏ xuống đường bừa rẽ đôi
Bồng bềnh lãng đãng mây trôi
Có con én nhỏ xa xôi giữa trời
Chuồn chuồn đậu đọt mùng tơi
Cuối mùa lá úa, lá rơi mịt mù…
Trưa hè man mác lời ru
Đong đưa cánh võng, vi vu gió lành
Nước sông in bóng trời xanh
Chênh vênh bóng núi, chòng chành gió đưa…
Trâu về theo tiếng mõ khua
Xa xa vọng tiếng chuông chùa ngân nga
Hoàng hôn trăng đậu mái nhà
Ánh vàng gieo rắc như xa như gần…
 
2.
Người xa quê nhớ bâng khuâng
Xóm làng xưa cũ, người thân vẫn còn
Gái quê môi thắm vẫn son
Áo bà ba tím tươi giòn xốn xang
Mồ hôi đọng giọt nắng vàng
Sáng trên vần trán, mùa màng reo vui…
Nhớ hoài nỗi nhớ khôn nguôi
Nhớ hình bóng Mẹ trong tôi bồi hồi
Nắng buồn ôm núi mồ côi
Nén nhang con thắp, nghẹn lời đau thương
Theo con Hạc trắng mù sương
Mẹ về với cõi vô thường xa đưa…
Ước gì đời lặng gió mưa
Trở về quê cũ rau dưa qua ngày
Buồn buồn ngọn gió Heo may
Rượu quê đầy cạn say say xao lòng…
         
Nha Trang, tháng 05. 2026
  KIM  THƯỢNG

CÕI TRỌ, GIÓ THÁNG 5, KHÚC MƯA KHUYA, CÂU CHUYỆN ĐÁM MÂY – Thơ Tịnh Bình


 


CÕI TRỌ
 
Phía trước là tiếng chim
Xôn xao miền nắng lạ
Cuối trời mây trắng lóa
Ở trọ chốn không nhà
 
Trôi về đâu nước cuốn
Nhánh rong rêu bọt bèo
Ơ kìa mùa thu nhỏ
Gọi ngàn lá về theo
 
Căn nhà xưa hiu quạnh
Vắng dáng quen thường ngồi
Run run mùa gió trở
Hao gầy vành trăng côi
 
Người đi trong tịch lặng
Ngày như sương mơ hồ
Thả vào trong mưa muộn
Phím đàn lời hư vô...
 

LUÂN HỒI – Thơ Lê Kim Thượng


   

 
Luân  Hồi
 
1.
Yêu nhau từ thuở còn thơ
Nào ai biết được… ai ngờ mai sau…
Ru em ngày đã đổi màu
Lời ru có những “… trái sầu rụng rơi…”
Cà phê giọt đắng đọng rơi
Giọt buồn đen thẫm cạn lời thủy chung
Yêu thương dẫu có vô cùng
Nào ai biết được… ngàn trùng nhớ mong
Trái tim rạn vỡ trong lòng
Tình xa, tình lỡ… xoay vòng buồn thiu
Thương nhau ngày ấy thật nhiều
Không duyên, không nợ hắt hiu tình buồn
Thôi đành “…cắt dứt dây chuông…”
Ai thương, ai nhớ, ai buồn, ai say
Cuộc tình mòn mỏi hao gầy
Áo hồng chưa mặc thì nay mất rồi…
 
2.
Dù cho ước hẹn thề bồi
Nợ duyên không có, yêu rồi vẫn xa
Tình đầu đâu dễ phôi pha
Cố quên càng nhớ, cố xa càng gần
Lời tình thề hẹn bao lần
Lời tình trôi giữa Sông Ngân mất rồi
Bao năm trông ngóng phương trời
Quầng thâm đôi mắt… nhớ người mai sau
Những chiều trời đổ mưa mau
Nhìn mưa lặng nhớ một câu thơ buồn
Làm sao trời hết mưa tuôn
Để cho nước mắt… ngược nguồn về tim
Bóng em biền biệt khuất chìm
Đã đi… đi mất biết tìm về đâu
Nợ em một Khối Tình Sầu
Tìm em tôi trả…kiếp sau Luân Hồi…
 
 Nha Trang, tháng 06. 2026
   KIM  THƯỢNG