Cát bụi1.Xa quê xứ lạ dung thânTrong lòng vẫn mãi bâng khuâng trông chờ…Quê nhà đẹp tựa bài thơSông dài nối những bến bờ chiêm baoChiều buông vạt nắng hanh haoGió đùa sóng lúa dạt dào mông mênhCánh diều no gió thênh thênhTrời xanh xanh thẳm bồng bềnh mây trôiGió lùa mây xuống góc trờiRáng chiều sắc đỏ chơi vơi dạt dàoNắng chiều rũ bóng xanh xaoXô nghiêng chiều tím ngã vào hoàng hôn…Những ngày chớp biển mưa nguồnVõng đưa kẽo kẹt, tiếng buồn ru conLời ru tha thiết héo hon“Cái cò lặn lội… nỉ non…” chung tình…2.Một mình thì vẫn một mìnhCô đơn một bóng, một hình đơn côi…Quê nhà xa cách phương trờiChôn nhau, cát rốn là nơi thiếu thờiGom từng chiếc lá vàng rơiĐếm từng nỗi nhớ đầy vơi thắm đằmNgười đi, đi mãi biệt tămQuê nhà là tiếng gọi thầm mà đauChỉ là cát bụi mai sauCuối đời chỉ thấy một màu thê lươngNhân sinh mộng ảo vô thườngTrầm luân một kiếp vấn vương làm gì…Nhớ nhiều ngày ấy Mẹ điRưng rưng nước mắt chia ly không lờiKhói nhang đưa tiễn một đờiMẹ đi về phía xa vời Tây Phương…Nha Trang, tháng 06. 2026LÊ KIM THƯỢNG
Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026
CÁT BỤI – Thơ Lê Kim Thượng
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét