CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026

KHI CUỒNG TÍN BIẾN CON NGƯỜI THÀNH DÃ THÚ - Henry Quang Vũ



Lịch sử loài người từng chứng kiến không ít thảm họa xuất phát từ sự bạo ngược, nhưng hiếm có bi kịch nào đau đớn và ê chề như thời kỳ "Cách mạng Văn hóa" (1966 – 1976) tại Trung Quốc. Dưới cái mác "cách mạng" cùng khẩu hiệu "Phá Tứ Cựu" (phá bỏ tư tưởng cũ, văn hóa cũ, phong tục cũ, tập quán cũ), một thế hệ thanh thiếu niên bị tha hóa, cuồng tín đã biến thành công cụ trong tay Hồng Vệ Binh. Từ những học sinh, sinh viên mang tri thức, chúng trở thành lũ "dã thú" nhân danh lý tưởng để xé rách nền văn minh hàng nghìn năm, chà đạp lên những giá trị nhân bản tối thiểu nhất của con người: sự tôn trọng đối với người đã khuất.

Nạn Hồng Vệ Binh không chỉ là sự xáo trộn chính trị; đó là một cuộc tàn sát tâm linh, một vết dơ muôn đời trong lịch sử nhân loại.

Liệt Kê Những Tội Ác Man Rợ Của Hồng Vệ Binh (Dựa trên các tư liệu thực tế được ghi nhận)

Trong cơn lốc cuồng điên của phong trào "Phá Tứ Cựu", Hồng Vệ Binh đã thực hiện hàng loạt hành vi tàn bạo, cuồng sát văn hóa và đào mộ nhục thi với quy mô chưa từng có:

 * Tàn phá di sản văn hóa, tâm linh và lịch sử:

* Hủy hoại hàng loạt chùa chiền, miếu thờ, tượng Phật, đài tưởng niệm chiến tranh và đốt phá vô số sách vở, tranh chữ cổ quý giá trên khắp cả nước.

* Tội ác tại Khổng Miếu (Khúc Phụ): Tấn công nơi thờ tự Khổng Tử — vị sư tổ văn hóa chưa từng bị đụng đến qua vô số triều đại hay ngoại xâm. Chúng phá hủy hơn 6.000 văn vật, đốt hơn 2.700 cuốn sách cổ, hơn 900 bức tranh chữ, đập nát hơn 1.000 bia đá (bao gồm bia mộ Văn Tuyên Vương). Dùng thuốc nổ đào mộ Khổng Tử, quật mộ con cháu họ Khổng, thiêu hủy xương cốt và phơi rải công khai.

* San bằng thánh địa vương triều: San bằng Lăng vua Thuấn, đập phá cướp sạch Điện chính Lăng Viêm Đế, phá hủy cảnh quan miếu thờ danh nhân qua các thời kỳ.

* Đào mộ, nhục thi các bậc vua chúa, danh tướng và quan lại lịch sử:

* Hoàng đế Vạn Lịch và Hậu phi: Lôi di hài ra khỏi mộ, treo xương đầu hoàng đế lên cây, sau đó thiêu rụi toàn bộ cốt cốt.

* Đào mộ, chà đạp thi thể danh tướng, quan lại: Bao Chửng, Hải Thụy (chỉ còn vài sợi tóc, răng cũng bị đưa đi thị chúng rồi đốt), Vu Khiêm, Trương Cư Chính, Hoắc Khứ Bệnh, Hà Đằng Giao, Trương Cang Thủy, Từ Tích Lân...

* Vụ án Trương Chi Động: Lôi thi thể hai vợ chồng họ Trương ra làm nhục dù khi chết ông không có một xu dính túi, chỉ để lại sách vở.

* Vụ án Vũ Huấn: Đào mộ nhà hoạt động giáo dục thời Thanh, mang xương cốt diễu phố rồi thiêu thành tro.

* Hành hạ di hài các văn nhân, trí thức:

* Khang Hữu Vi: Đào mộ, cho xương cốt vào xe đẩy diễu hành. Treo xương đầu ông lên kèm dòng chữ lăng mạ "Con chó Khang Hữu Vi..." và đưa vào triển lãm.

* Bồ Tùng Linh & Vương Hi Chi: San phẳng cảnh quan 20 mẫu mộ Vương Hi Chi; quật mộ tác giả Liêu Trai Chí Dị Bồ Tùng Linh, vứt hài cốt ông ra ngoài đồng bãi.

* Chương Thái Đàm: San phẳng mộ, quăng di thể ra đồng, cướp mất quan tài (ngược lại hoàn toàn với sự tôn trọng mà ngay cả quân xâm lược Nhật Bản từng dành cho ông).

* Trả thù chính trị tàn nhẫn trên thi thể người thân:

* Quật mộ mẹ ruột Tưởng Giới Thạch, quăng hài cốt vào rừng sâu.

* Tàn phá nghĩa trang gia đình Tống Khánh Linh (cha mẹ bà bị đào mộ, quăng xương cốt), khiến vị Quốc mẫu suy sụp, khóc than đau đớn.

 Kết Cục Cay Đắng: Số Phận Của Hồng Vệ Binh Và Tứ Nhân Bang

Sự điên cuồng nhân danh cái đẹp tưởng chừng vô tận ấy cuối cùng cũng phải trả giá bằng sự đào thải nghiệt dã của chính thể chế đã sinh ra nó.

1. Số phận của Hồng Vệ Binh:

Tốt thí bị vứt bỏ Khi lấy lại được quyền lực và nhận thấy Hồng Vệ Binh đã trở thành mầm mống bất ổn, mất kiểm soát, lãnh tụ Mao Trạch Đông đã nhanh chóng "vắt chanh bỏ vỏ".

* Từ năm 1968, phong trào "Thượng sơn hạ hương" (Lên núi xuống làng) được phát động. Hàng triệu thanh niên Hồng Vệ Binh bị tống về các vùng nông thôn, miền núi xa xôi, hẻo lánh.

* Những kẻ từng xông xáo đập phá chùa chiền, đào mộ danh nhân... giờ đây phải lao động chân tay cực nhọc, chịu cảnh đói rét, dốt nát và bị cô lập suốt nhiều năm. Một thế hệ trẻ bị mất đi học vấn, bị lợi dụng làm công cụ đàn áp rồi bị đẩy vào quên lãng với di chứng tâm lý và sự dằn vặt dính máu của lịch sử. Họ trở thành "Thế hệ mất mát" đúng nghĩa.

2. Số phận của "Tứ Nhân Bang" (Băng nhóm Bốn người)

Kẻ giật dây và cầm đầu cuồng phong "Cách mạng Văn hóa" — nhóm Tứ Nhân Bang (gồm Giang Thanh - vợ Mao Trạch Đông, Trương Xuân Kiều, Diêu Văn Nguyên, và Vương Hồng Văn) — đã nhận lấy kết cục vô cùng thê thảm:

* Ngay sau khi Mao Trạch Đông mất vào tháng 9/1976, Tứ Nhân Bang đã bị bắt giữ vào tháng 10/1976, đánh dấu sự kết thúc chính thức của "10 năm thảm họa Cách mạng Văn hóa".

* Tại phiên tòa lịch sử năm 1981, cả bốn kẻ cầm đầu đều bị đưa ra xét xử với các tội danh phản quốc, tàn sát và phá hoại đất nước:

* Giang Thanh và Trương Xuân Kiều bị tuyên án tử hình (sau giảm xuống chung thân). Giang Thanh sau đó đã tự sát trong viện điều trị vào năm 1991.

* Vương Hồng Văn nhận án chung thân và chết vì bệnh tật trong tù năm 1992.

* Diêu Văn Nguyên nhận án 20 năm tù, sống những năm cuối đời trong sự ghẻ lạnh của xã hội cho đến khi chết vì bệnh tiểu đường năm 2005

Bi kịch Hồng Vệ Binh là lời nhắc nhở đắt giá cho nhân loại về sự nguy hiểm của sự cuồng tín mụ mị. Khi văn hóa bị hủy hoại, nhân tính bị tước đoạt, kẻ gieo rắc tội ác không những không đạt được "thánh địa" mình mơ tưởng, mà cuối cùng chỉ trở thành những phế tích lịch sử bị người đời phỉ báng và bị chính guồng quay tội ác nghiền nát.

                                                                             Henry Quang Vũ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét