MƯA Ở NGOÀI KIA...
Những bước chân gõ trên mái nhà
Tội nghiệp mưa đi lang thang hoài trên phố
Không ngừng hát mãi giai điệu cũ rích
Đêm mơ hồ suy tư
Chiếc bóng rơi trên vách khuya
Dỗ dành giấc mơ mắt ướt
Câu thơ lạnh vùi vào ngực nóng
Vịn vào đâu nỗi lấp lánh buồn
Bức tường câm vờ chẳng nghe lời nức nở
Tiếng dỗi hờn mưa gọi ở ngoài kia...
Những giấc mơ lạnh lùng có mặt
Ta như kẻ ngoài cuộc dửng dưng quan sát
Bối rối nhịp mưa
Chiếc bóng cười khan
Ngỡ thấy mình đâu đó
Lặng im tiếng vỗ một bàn tay...
RU GIẤC CHIÊM BAO
Ạ ời... ngủ nhé tiếng chim
Vườn trưa lá khép
lim dim mắt buồn
Ạ ời... ngỡ lệ mưa tuôn
Lao xao chấm gió
cánh chuồn đỏ au
Ạ ời... ru giấc chiêm bao
Đắng cay hờn giận
khổ đau kiếp người
Bừng con mắt thức lại cười
Nắng lên ngoài nội
cuộc chơi vãng rồi
Tiếng chim vang vọng đầu hồi
Thấy mình thơ bé
bờ nôi ru hời
Trầm mình giữa tiếng gió rơi
Lá về yên ngủ
cội đời lãng quên...
CÓ NƠI NÀO HƠN QUÊ HƯƠNG...
Loanh quanh rồi lại trở về
Ăm ắp nỗi niềm xóm nhỏ
Đời ta cánh chim bạt gió
Có nơi nào hơn quê hương...
Gửi lại lao xao hồn phố
Về thương rau đắng sau hè
Chái bếp la đà khói mỏng
Muôn chiều lặng tỏa đầy vơi
Nghe ai hát lời nho nhỏ
Bờ ao giếng nước hàng lu
Cánh chuồn che hờ vạt gió
Tóc thề mềm mại buông hương
Khúc khích chuỗi cười mưa hạ
Chợt đi chợt đến bâng khuâng
Giọt nắng mơ màng im lặng
Vọng tiếng gà trưa trong ngần
Ráng chiều cõng hoàng hôn vội
Miên man sắc tím nhạt nhòa
Chợt nghe thơm lừng ngõ vắng
Mảnh trời rắc nhớ hoa cau...
TỊNH BÌNH
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét