TRI ÂM HÀNH
(Riêng cho hảo hán Lê Mai Lĩnh)
Tâm giao đâu cần chung chén rượu,
Nhưng gian truân đo được sức anh tài.
Cơn giông tố làm chim bầy cánh rũ,
Nhưng đại bàng lại thỏa sức cao bay!
Vai miền Trung gánh hai miền Nam, Bắc
Năm năm gồng mình hứng chịu thiên tai
Nên huynh muốn Trường Sơn núi cao, cao thêm mãi,
Tôi muốn Cửu Long chín nhánh, nhánh thêm dài!
Huynh bao năm đã thành thân viễn xứ,
Nhưng tình núi sông há một sớm phôi phai.
Tôi vá víu từng câu thơ cơm áo.
Giữa quần sinh sao lại thấy lạc loài!
Huynh gởi lòng vào câu văn khí phách,
Tôi ném bút cùn vô những cơn say.
Thơ té giếng, gom đem đi bán mảo,
Tan chợ chiều, đổi được đồng một đồng hai!*Chiến chinh hề, thây phơi trăm họChiến địa hề, thịt rữa xương phai,Chiến binh hề, đâu hẹn ngày trở lạiChiến mã hề, độc hí giữa đồi cây!Chinh phụ hề, năm canh vò võ,Nghiêng mặt sầu, lệ nhỏ bi ai!Xương máu người gởi nơi rừng núi,Để lại chi đây một tấm thẻ bài!Mây viễn xứ xót thương người xa xứ,Sương biên thùy, có lạnh buốt hai vai.Năm tháng đại ngàn nghe gió hú,Mỗi bận chướng về lại thiếu một nhành mai!Muốn nghe Lý tướng quân sang sảng đọc thơ trên sông Như NguyệtVà dũng sĩ Lam Sơn tuốt gươm thề ở hội Lũng NhaiMuốn nghe sóng Bạch Đằng thét gào dữ dội,Nghe trận Ngọc Hồi quân giục trống inh tai!Muốn nghe Ức Trai đọc Bình Ngô Đại Cáo,Muốn thấy nghĩa binh mòn núi giáo gươm mài.Cho tổ quốc nghìn thu thêm vĩ đại,Trước ngoại cường, lòng sắt há lung lay.Huynh vẫn giữ lòng ngay như trúc,Cổ lai hy không thẹn mặt râu mày.Tôi một thuở cũng mọp mình trên lưng ngựa,Hốt biến trở thành một gã say!Quên hết nhục vinh, quên câu thành bại,Đăng đắng cõi lòng nên rượu ngọt thành cay!Vẫn quý nhau vì một lời nghĩa khí,Dù kẻ đầu gành, kẻ vạn lý thiên nhai!*Đò định mệnh chực chờ bến nước,Hào kiệt anh hùng rồi cũng hóa tro bay!Tôi, chiếc bách chòng chành trên sóng nước,Nên tương phùng đâu dám hẹn ngày mai!Kha Tiệm Ly
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Mai Lĩnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Mai Lĩnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 20 tháng 6, 2023
TRI ÂM HÀNH – Thơ Kha Tiệm Ly
Thứ Hai, 19 tháng 6, 2023
NHÀ THƠ SƯƠNG BIÊN THÙY, NGƯỜI NẶNG TÌNH TRỌNG NGHĨA – La Thụy
Nhà thơ Sương Biên Thùy
Trong ký ức từ thời còn nhỏ của tôi thì nhà thơ Sương Biên Thùy là nhà thơ rất nổi tiếng của quê hương miền giới tuyến Quảng Trị. Nhà thơ Sương Biên Thùy đã cầm bút sáng tác từ năm 1958 với nhiều thể loại. Trước 1975 anh từng cộng tác với: Nghệ Thuật, Khởi Hành, Gió Mới, Ngàn Khơi, Văn, Tiền Phong…
Thi văn đoàn Giới tuyến Quảng Trị do anh và những người bạn như Triều Sao Dại Nguyễn Hoàng Đoan (chồng ca sĩ Khánh Ly), Triệu Phong Đặng Sĩ Tịnh, Thạch Nhân Trần Đình Bé... thành lập, sinh hoạt từ năm 1960 tạo nên tiếng vang vùng giới tuyến hồi đó.
Nhà thơ Sương Biên Thùy đã từng nổi tiếng về việc bút chiến với nhà văn Uyên Thao về chủ đề “Con ngựa gỗ Ấn Quang và thành Troy Việt Nam”.
Thứ Hai, 15 tháng 5, 2023
TỪ “SƯƠNG BIÊN THÙY” ĐẾN “LÊ MAI LĨNH” - Phạm Tín An Ninh
Nhà thơ Sương Biên Thùy
Năm đang học lớp Đệ Nhị C trường Trung học Võ Tánh Nha Trang, bọn tôi nghe bạn bè xầm xì có một “ông” học trò mới chuyển từ trường Nguyễn Hoàng, Quảng Trị vào học lớp Tam C. Thời ấy đặc biệt ở các lớp Ban C có nhiều giai nhân, nên đám nam sinh thường hay ngấm nghé. Nghe nói gã từ miền giới tuyến Đông Hà hay Gio Linh gì đó mới trôi dạt vào đây. Không biết tên là gì, nhưng thấy gã lúc nào cũng ăn mặc “à la mode”, choàng áo vest, mang giày da bóng loáng có cái đế kêu cộp cộp, trong lúc hầu hết bọn tôi chỉ mang sandal hay dép Nhật. Đã vậy gã lại thường vào lớp trễ, nên học trò trong lớp đang ngồi chờ giáo sư, đều nhổm đứng lên chào, bởi nghe tiếng đế giày thong thả nện xuống nền ciment ngoài hành lang, cứ tưởng là thầy giáo đến! Chắc có nhiều tiếng rủa thầm trong miệng. Đã vậy gã ta lúc nào cũng ngước mặt nhìn trời, xem mấy lớp đàn anh cứ như cỏ rác.
Thứ Năm, 9 tháng 3, 2023
NGƯỜI ĐÀN BÀ NGỦ MUỘN – Thơ Lê Mai Lĩnh
Nhà thơ Lê Mai Lĩnh
NGƯỜI ĐÀN BÀ NGỦ MUỘN(Thơ tặng những người thích đùa)Sáng nay nàng không ngủ muộn,Sáng nay, nàng thức dậy sớm,Hôm nay, nàng có cái hẹn đi khám phụ khoa.Ngay khi nàng rời giường đứng dậyTôi tiến tới trước nàng, quỳ xuống, áp sát vào, tôi hôn đại lên nàngTrúng đâu thì trúng, và nóiGood morning.Đoạn, tôi cầm tay nàng dìu tới nhà vệ sinhTôi đánh răng, súc miệng cho nàng,Đồng thời mở vòi nước điều chỉnh nhiệt độ.Nước nóng quá, sợ phỏng da, nhất là nơi vùng nhạy cảm.Nước lạnh quá, sợ nàng lạnh phổi, sinh ra bệnh ho gà, ho vịt, ho ngỗng, ho nganHo kiểu nào, thì tôi cũng lãnh đạn.Đoạn nàng vào tắmTôi ngồi ghế bên cạnh nhìn nàng tắm, tay cầm sẵn cái khăn, chờ lệnhLỡ nàng nhờ xát xà phòng hay xoa bóp, kỳ cọ chỗ này, chỗ khác thì tôi sẵn sàng có mặt.Khi nàng tắm xong bước ra, tôi lấy khăn che kín nửa phần trên,Đoạn tôi bồng nàng tới giườngĐang khi tôi sửa soạn chiến đấuNàng tát yêu, như mẹ nựng con, vào má tôi và nóiHôm này em đi khám phụ khoa, thưa khùng thi sĩCâu nói làm tôi, vừa tiếc vừa xấu hổ.Nàng mặc áo quần xong, tôi dìu nàng xuống phòng ăn, đặt nàng ngồi vào chiếc ghế nệm nhung.Tôi bày hàng:Này đây ly cà phê sữa Paris,Này đây, bánh mì Italy,Này đây bơ dầu bò và trứng gà ốp la Thụy SĩNày đây trà THÁI NGUYÊNTrong lúc NÀNG xơi, tôi ngồi đối diện nhìn NÀNG xơi.Với con người quý phái, trang trọng như NÀNG, phải nói XƠI, như Vua, Hoàng Hậu, chứ nói ĂN là vô phép.Lúc bữa điểm tâm gần xong, NÀNG cầm tách trà THÁI NGUYEN bước ra vườn, đi dạo.Tay phải cầm ly trà, tay trái nâng những đóa tầm xuân đưa lên mũi ngửi.Tôi đứng xa khoảng một thước, vòng tay, im lặng chiêm ngưỡng vẻ đẹp bốn mùa của NÀNG.Mà, quả đúng như thế,Với NÀNG, từ dưới lên trên, MANG CẢ BỐN MÙA TRÊN MỘT NHAN SẮC TUYỆT VỜITRÊN CẢ TUYỆT VỜI.Thế nhưng, cái BỐN MÙA NÀY, duy nhất chỉ có một mình tôi biết.Đứa nào khác, muốn biết, tôi đục cho mà coi.Gần đến giờ hẹn KHÁM PHỤ KHOANÀNG nói tôi đi thay áo quần rồi ra trình diện NÀNG.Khác với những lần trước, lần nầy NÀNG chỉ nói tôi thay cái cravate màu đỏ cho hợp với cái áo màu đỏ, NÀNG mua tặng tôi trong ngày sinh nhật tôi tròn 80 cái xuân xanh.Khi tôi chở NÀNG tới phòng khám, ông bác sĩ phụ khoa đã chờ NÀNG trước.Hai người dẫn nhau vào phòng khám, tôi ngồi chờ ngoài xe.Đó là chuyện một ngày NÀNG KHÔNG NGỦ MUỘN.LÊ MAI LĨNH(Khùng thi sĩ)
Thứ Hai, 27 tháng 2, 2023
LÊ MAI LĨNH, NGƯỜI TRUNG THỰC - Nguyên Lạc
Nhà thơ Lê Mai Lĩnh
Chắc các bạn đã biết về Diogenes thành Sinope, triết gia cổ Hy Lạp (412-323 TCN)
Vài giai thoại về ông:
– Diogenes thành Sinope và Alexander Đại đế
Theo sử gia Plutarch, khi Alexander Đại Đế tới Corinth, những người đứng đầu thành phố và các triết gia đã lũ lượt kéo nhau tới yết kiến Alexander, chỉ riêng Diogenes vắng mặt. Alexander bèn đích thân đi tìm Diogenes, và thấy ông này đang nằm dài sưởi nắng bên cái thùng ông dùng làm chỗ ngủ. Khi Alexander Đại Đế hỏi: “Hỡi nhà hiền triết, ngươi có muốn ta làm gì giúp ngươi không?”, Diogenes đã trả lời: “Ngài hãy đứng tránh sang một bên để khỏi che lấp ánh mặt trời của tôi.” Các triết gia và đám tùy tùng của Alexander Đại Đế nghe vậy cười phá lên, trong khi chính Alexander Đại Đế nói: “Nhưng thành thật mà nói, nếu ta không phải là Alexander, ta ước mình là Diogenes.”
Diogenes từng xách đèn lồng đi ngoài phố giữa ban ngày. Khi được hỏi làm gì đấy, ông trả lời: Tôi đang tìm kiếm một “con người” (thường được dịch thành “tìm kiếm một con người trung thực”). Tương truyền ông chỉ gặp toàn bọn bất lương và vô lại.
Tôi may mắn hơn Diogenes, không cần phải xách đèn đi rong ngoài phố giữa ban ngày để tìm người, vì tôi đã gặp được người trung thực, lương thiện: thi văn sĩ Lê Mai Lĩnh. Lê Mai Lĩnh trước đă gởi tặng tôi thi phẩm THƠ TÌNH THẾ KỶ, LƯƠNG QUYỀN – CÔ LÁNG GIỀNG, TUYỂN TẬP LÊ MAI LĨNH và gần đây quyển CHÂN DUNG NGƯỜI LÍNH – thi sĩ miền Nam Lê Mai Lĩnh (nhà xuất bản Nhân Ảnh năm 2023). Qua một thời gian đọc, tôi xin được ghi ra đây vài hàng về tiểu sử của ông, vài cảm nhận chủ quan về thơ văn ông xem như lời cảm ơn trân trọng đến thi văn nhân.
Thứ Năm, 16 tháng 6, 2022
DU TỬ LÊ, VỊ HOÀNG ĐẾ HAY TÊN NÔ LỆ CỦA TÌNH YÊU – Phóng bút của Lê Mai Lĩnh
Nhà thơ Du Tử Lê
Đôi lời xin thưa trước.
Bài nầy, nhiều người khen tôi lắm. Viết hay. Văn phòng lạ lẫm.
Ngày chưa quy tiên, ông LÊ cũng thích lắm, đã có lần nói lời cảm ơn tôi.
Lâu rồi tôi phân vân, ông mất rồi, liệu có nên nhắc lại những “chiến lợi phẩm” của ông trong tình trường, như Hàn Mặc Tử, như Bích Khê và tại sao không là, của Hoa Văn, với mối tình với nữ thi sĩ Thảo Chi Bùi Mỹ Hoa, mà tôi đang định viết .
Thứ Năm, 31 tháng 3, 2022
EM, PASTERNAK VÀ THƠ - Lê Mai Lĩnh
Xin giới thiệu một bài thơ hay của nhà thơ Lê Mai Lĩnh (Sương Biên Thùy).
EM, PASTERNAK VÀ THƠNếu được sống một thờiNhư một thời, Pasternak đã sốngAnh cũng có cho mình, một Zhivago, DoctorNếu được/ bị / sống một thờiNhư một thời, Pasternak dũng cảm tung hoành ngòi bútAnh cũng có cho mình, một trời thơ Tình YêuNếu được / bị sống một thờiNhưng đã không có một thờiNên anh đã tay không, nếu như em không đếnNhưng em đã đếnHiếm hoiMuộn màngGiũa đời ta, thời bóng xếEm đến, làm đảo điên đời taCái đã mất, lấy lại được rồiCái không còn, hiện hồn trở lạiCái đã chết, đòi sống lại, phục sinhCái dưới đất, chui đầu mà dậyCái trên trời, không dưng rớt xuốngCái ngoài biển, trôi dạt vào bờCái ngủ yên, lồm cồm bò dậyCái điên khùng, trở lại cái tỉnhCái bất thường, trở lại ngon lànhNên ta gọi, là em Lara của taCũng phảiAnh đã là Pasternak, của, do, bởi, tại, vì emCảm ơn emNgười tình chín đỏCuối đờiVô song.Sáng nay chép lại bài thơTrong quán cà phê đường Lam SơnGiữa vị đắng và khói thuốcNơi anh đưa em tớiCăn nhà số 13Để mai sau lỡ có thế nàoEm đổ tại anh chọn số 13 xui xẻo.Đêm qua lại nữa, một đêm trắng mắtEm, Pasternak và ThơChập chờn trong anh, giữa cơn mộng tỉnhRượu, không uống mà sayTình, lỡ vương phải chịuEm hiểu không,Lòng anh.Lê Mai Lĩnh
Thứ Hai, 14 tháng 3, 2022
NÚI TÀ DÔN VÀ DẤU CHÂN Y UYÊN - Lê Mai Lĩnh
TÁC GIẢ, ĐÔI LỜI
Ba mươi sáu năm về trước, nói rõ hơn, đúng vào ngày mồng một tháng 5-1969, sau khi nhà văn Y Uyên chết, trên tạp chí VĂN của ông Trần Phong Giao, số tưởng niệm nhà văn Y Uyên, Lê Mai Lĩnh tôi, dưới bút hiệu khai sinh Lê Văn Chính, đã có một bài viết, về cái chết của một người huynh trưởng, Y Uyên, anh khóa 27, tôi khóa 1/68, Trường Bộ binh Thủ Đức, bài này nằm giữa, trước là Võ Phiến, sau là Thanh Tâm Tuyền. Điều rất vui là tôi nằm giữa, những bậc đàn anh, bậc thầy. (Lê Mai Lĩnh, 2005).
Ba mươi sáu năm về trước, nói rõ hơn, đúng vào ngày mồng một tháng 5-1969, sau khi nhà văn Y Uyên chết, trên tạp chí VĂN của ông Trần Phong Giao, số tưởng niệm nhà văn Y Uyên, Lê Mai Lĩnh tôi, dưới bút hiệu khai sinh Lê Văn Chính, đã có một bài viết, về cái chết của một người huynh trưởng, Y Uyên, anh khóa 27, tôi khóa 1/68, Trường Bộ binh Thủ Đức, bài này nằm giữa, trước là Võ Phiến, sau là Thanh Tâm Tuyền. Điều rất vui là tôi nằm giữa, những bậc đàn anh, bậc thầy. (Lê Mai Lĩnh, 2005).
Tác giả Lê Mai Lĩnh
(Nhà thơ Sương Biên Thùy)
Bài viết, như một kỷ niệm, tưởng chừng như đã chết.
Nhưng. Không ngờ. Không dự báo trước. Nhà văn Phạm Văn Nhàn cùng nhà văn Trần Hoài Thư, trong tổ hợp xuất bản Thư Quán Bản Thảo trong nỗ lực thực hiện một ấn bản tưởng niệm nhà văn Y UYÊN, hai anh đã vận động được những bạn bè trong nước, những người cầm bút trước 1975, còn sa cơ lỡ vận trong chế độ Cộng sản, tìm kiếm tài liệu, vận dụng trí nhớ và tình yêu đối với Nhà văn Y UYÊN để có bài và viết bài cho số báo đặc biệt. Nhà thơ Nguyễn Lệ Uyên, dù đang cuốc đất, cày ruộng tại Tuy Hòa, cũng đã tìm được số báo VĂN tưởng niệm Y UYÊN (số 129), trong đó có một bài viết, đã trải qua 36 năm, nhưng còn Nóng Hổi chất “Văn Học, Tính Người và Nhân Bản” của người lính, Chuẩn úy Lê Văn Chính năm 27 tuổi: “Núi Tà Dôn và Dấu Chân Uy.” Lê Mai Lĩnh nhận được bài nầy từ Phạm văn Nhàn, qua bưu điện vào lúc 11 giờ 30 ngày 1 tháng 12 năm 2004.
Nhưng. Không ngờ. Không dự báo trước. Nhà văn Phạm Văn Nhàn cùng nhà văn Trần Hoài Thư, trong tổ hợp xuất bản Thư Quán Bản Thảo trong nỗ lực thực hiện một ấn bản tưởng niệm nhà văn Y UYÊN, hai anh đã vận động được những bạn bè trong nước, những người cầm bút trước 1975, còn sa cơ lỡ vận trong chế độ Cộng sản, tìm kiếm tài liệu, vận dụng trí nhớ và tình yêu đối với Nhà văn Y UYÊN để có bài và viết bài cho số báo đặc biệt. Nhà thơ Nguyễn Lệ Uyên, dù đang cuốc đất, cày ruộng tại Tuy Hòa, cũng đã tìm được số báo VĂN tưởng niệm Y UYÊN (số 129), trong đó có một bài viết, đã trải qua 36 năm, nhưng còn Nóng Hổi chất “Văn Học, Tính Người và Nhân Bản” của người lính, Chuẩn úy Lê Văn Chính năm 27 tuổi: “Núi Tà Dôn và Dấu Chân Uy.” Lê Mai Lĩnh nhận được bài nầy từ Phạm văn Nhàn, qua bưu điện vào lúc 11 giờ 30 ngày 1 tháng 12 năm 2004.
Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2022
EM CÓ BIẾT – Thơ Lê Mai Lĩnh
EM CÓ BIẾTEm có biếtMột sáng Xuân hồng ,người đưa thư đi qua.Ném vào anh,một tin vui khủng khiếp.Mở trái tim ranhận lộc trời.Em có biết,Một trưa Hạ đỏôm trong lòng.Anh nhâm nhi,từng chút,Từng chútanh nhâm nhitrái hạnh phúc.Em có biết,Một chiều Thu biếc,anh tham lam.Cầm lòng không đậu,ăn hết chỗ còn lạiHóa khùng điên,anh hóa khùng điên,rồi chết.Em có biết,Một tối Đông xámngười ta chôn anh.Huyệt,là nơi trái tim em ngự tọaVà nhờ thế,anh phục sinh sống lại.Lê Mai Lĩnh
Thứ Hai, 28 tháng 2, 2022
NGUYỄN BẮC SƠN, TÊN “TÀ LỌT” CỦA THẦN THƠ, THÁNH THƠ – Phóng bút của Lê Mai Lĩnh
(Bài này viết khi nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn còn sống)
MỘT.
Điều không may cho Nguyễn Bắc Sơn, cũng là điều không may cho chúng tôi, những người bạn, những độc giả đang muốn viết về ông, là cho tới nay ông vẫn chưa về bên kia chín suối. Tại sao lại là điều không may cho ông, là tại vì Đời Là Một Bể Khổ, như Phật nói. Do vậy, chưa chết là chưa hết khổ. Mà, điều cũng là lạ, là đã rất nhiều lần ông muốn chết.
Điều không may cho Nguyễn Bắc Sơn, cũng là điều không may cho chúng tôi, những người bạn, những độc giả đang muốn viết về ông, là cho tới nay ông vẫn chưa về bên kia chín suối. Tại sao lại là điều không may cho ông, là tại vì Đời Là Một Bể Khổ, như Phật nói. Do vậy, chưa chết là chưa hết khổ. Mà, điều cũng là lạ, là đã rất nhiều lần ông muốn chết.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

.png)



