Hiển thị các bài đăng có nhãn Thái Hạo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thái Hạo. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 29 tháng 12, 2025
CẢM NHẬN VỀ NHỮNG VỤ ÁN VĂN CHƯƠNG – Bài viết của Thái Hạo
Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2025
THỦ PHẠM CỦA LŨ LỤT LÀ AI? – Thái Hạo
Thủ phạm của lũ lụt về cơ bản là do mưa, điều ấy không cần bàn cãi. Nhưng điều tôi rất băn khoăn là các hồ (thủy điện) đã tham gia như thế nào vào tính chất của những trận lũ ấy, như tốc độ nước lên, đỉnh lũ, thời gian kéo dài của đỉnh…
Ví dụ như đối với Huế trong đợt lũ này, tôi hình dung rằng, hồ chứa như một cái bồn trung gian, hứng lấy và đựng nước mưa từ lưu vực đổ về. Sẽ có 2 trường hợp:
Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2022
VĂN THƠ CỦA MẤY ANH BẢO VỆ CHUỒNG GÀ GÁC CỔNG - Paul Nguyễn Hoàng Đức
(Nhân vụ nhà thơ Thái Hạo nhận giải thơ bị ăn đòn cơ bắp)
Tác giả bài viết Paul Nguyễn Hoàng Đức
VĂN CHƯƠNG VIỆT CÓ CÒN THỰC SỰ QUAN TRỌNG? - Tạ Duy Anh
(Nhân vụ Thái Hạo)
Nhà văn Lao Ta
Nếu những gì kể lại của nhà thơ Thái Hạo là sự thật 100%, thì đất nước mình, vốn rất ít đóng góp cho nhân loại những chuyện hay, nhưng lại kì tài trong việc tạo ra những chuyện chả ra gì.
Còn nếu là do Thái Hạo bịa ra, dù chỉ vài phần trăm, ông sẽ phải chịu sự phán xét nghiêm khắc về mặt đạo đức.
Nhưng thông tin về việc có những người lạ mặt, đóng vai côn đồ, luôn quấy rối các cuộc trao giải của Văn Việt, thì tôi nghe đã nhiều?
PHÁT BIỂU NHẬN GIẢI THƠ VĂN VIỆT LẦN THỨ BẢY – THÁI HẠO
Tôi thích bài "Trường ca về những con chuột" của Thái Hạo. Không biết bài này có nằm trong chùm thơ ông được trao giải không?
Hoàng Tuấn Công
3 tháng 3 năm 2022
.........
Thái Hạo: Phát biểu nhận Giải Thơ Văn Việt lần thứ bảy
Giải thưởng thơ của Văn Việt là điều tôi chưa bao giờ nghĩ tới.
Người làm Thơ như mở một cái van, hay như sự đổ vỡ những bình yên trong nội tâm mà mảnh vỡ là những lời không đoán định, tôi có thể nghĩ gì khi đến bản thân còn không thuộc nổi một bài thơ mà mình đã viết ra?
TRẦN MẠNH HẢO NHÁI THƠ THÁI HẠO (ĐƯỢC GIẢI “VĂN VIỆT” CỦA VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP)
Thơ Thái Hạo được giải “Văn Việt” (Văn đoàn độc lập) năm 2022: TRƯỜNG CA VỀ NHỮNG CON CHUỘT
Nhà thơ Thái Hạo
TRƯỜNG CA VỀ NHỮNG CON CHUỘTI
Mẹ tôi sinh tôi một sớm mùa hè gió làocùng với bầu trời nàyVà những củ khoai mọc mầm dưới gầm giườngBố đi vào rừng thồ đáMẹ một mình cùng với những củ khoaiVà lũ chuột đào hang trong nhàTiếng khóc chào đời văng vào núi đáThanh SơnNúi xanh bạc phếchNhững cọng cỏ chân rết và cỏ lông lợn cũng đã hếtNgười đi mót khoai dưới trăng lồng lộngVà vục tay vào dấu chân trâu uống cạn đêm hèTôi lớn lên cùng những đám mây rách và cánh đồng lúa lépCùng những con trâu gầy ăn vụng lúa ven bờCó những ông bảo vệ đồng rất dữ tợnNgày nào cũng sayVà bắt trâu về hợp tácChúng tôi đi theo khóc bầm cả chiều quêCùng những con quạ liệng trên đầuTôi lớn lên trên đồng gió thổiNhững cơn gió thổi than đỏ từ mặt trờiCháy tan giấc ngủ dưới bụi câyCá chết trắng đồngCùng những người giàĐược khiêng đi chôn bên sườn núiTrâu bò giẫm nátMộ đất cát suốt mùa hè không xanh cỏTôi lớn lên nghe ông tôi kể chuyện bác hồLàm tôi nhớ mãi những ông thánh ông tiên đầy phép lạVừa yêu vừa sợMơ hồĐồng chiều vàng vọtCùng những câu chuyện cổ tích của mẹTrên đồng mùa đôngTím tái da thịtCó những con quạ bay là là trên đầuTôi ước mình có 1 cái hang như những chuột kiaĐể chui vào và ngủ hết mùa đôngTôi thèm một cái ổ rơmVà những củ khoai mọc mầmNgọt lịmTôi lớn lênDa thịt chín dầnMẹ bê thóc đi bán để mua sách cho tôi đi họcTôi băng qua cánh đồng lúa lépBăng qua triền núi lởm chởm những cái mả bị trâu dẫm nátBăng qua những cây dừa bị sét đánh cụt đầuBăng qua những người đàn bà bị chồng say rượu đuổi đánh khắp làngBăng qua những căn nhà mái rạ mục đenBăng qua những ngôi nhà xây bằng đá mười năm chưa lợp ngóiBăng qua mặt trời lừ lừ đốt đỏ ban maiTôi vềTrăng trong vắt dưới đáy giếngNơi con cá rô tôi thả năm xưaGầy khôChỉ có chiếc đầu là to vĩ đại gắn trên cái thân bé tíNhững con quạ đã đi đâu mất từ lâuTôi lớnĐi về thành phố xaBỗng gặp những con quạ thủa trướcChúng về đâyBay trên nóc phốBay trên sân trường đại họcBay trên dãy nhà trọ tối đenTiếng kêu làm giật mình những trang sách gió lật đêm mưaTiếng quạ trên cửa sổKêu vào giấc ngủKêu vào những năm không dám yêu emNhững con quạ đi lại trong thành phốVới những đôi giày và những chiếc mỏ dàiVới bộ lông hạt cườmĐứng ngắm hoàng hônII
Những con quạ buồn vuiKhông biếtXỏ tay túi quần nhìn nước Hương giangTrôiKhông gợn sóngNhững ngày lũ về thành phốCăn nhà trọ ngập đất đỏ từ đại ngàn đã chếtĐại ngàn không bóng câyNhững con chuột dưới cống leo lênĐứng trong am cô hồnĐứng trên bàn thờƯớt sũngRun rẩyChắp tay bên bóng đèn quả nhót đỏ lòmNhững con chuột theo chân giường leo lênGậm nát đầu ngón chân cô bé sinh viên ở trọNhững con chuột đêm đêm rình xem những sinh viên làm tìnhTrong nhà trọ tối tămNhững con chuột đói lả trong những tháng mưa HuếKhông còn sợ ngườiNgồi thu lu trên những bức tườngNhai những đồng tiền âm phủTôi điDưới mặt trời vĩ đạiNhững con quạ và những con chuột cũng đi theoTôi thành thủ lĩnhCó những chiến binh rất ngầuOai vệ xuống phốGió thổi rung cầu Vỹ DạNhững con quạ dưới gầm cầu bay vút lênVũ điệu chào mừng thế kỷ 21Rực rỡ trong chiềuSông Như Ý đen kịtNứt ra giữa lòng thành phốXông lên mùi thời đạiNhững con chuột gõ trống rền vangNhậm chứcHuy hoàngTôi cùng những con quạ và những con chuộtTuyên thệ dưới mặt trời vĩ đạiBên những lăng tẩm uy nghiSẽ xây dựng vương quốc vua chuộtMuôn nămĐời đời sống mãiMộng lớn xây rồiTôi lại ra điVề miền đất đỏ hoang vuĐể đào những củ khoai mọc mầmNgọt lịmMáu cao su trắng toátChảy đầm đìa trên mặt đấtBên những cái lăng đá ongTiền sửNhững con chuột đã chiếm lấy những ngôi mộLàm nhàLàm tìnhSinh conĐào địa đạo không ngừng bên những bộ hài cốtVà nhìn những người đàn ông đàn bà cạo mủVụng trộmLàm tình bên gốc cao suNhững người suốt đời sống dưới bóng râm của rừng cao su cổ thụKhông thấy mặt trờiDa xanh lẫn với màu láĐi lại quanh những cái lăng đá ong tiền sửCó những con chuột chắp 2 tay đứng trên nóc lăngVái mặt trờiChiều rụngKhông biếtTôi ngồi làm thơ và suy tưởng triết họcBên những con chuột ăn mủ cao suBên những người đàn ông và đàn bà vụng trộmBên những tòa nhà và bên những trường học không bao giờ nghe thấy tiếng ngườiChỉ rúc rích tiếng chuột kiếm ăn dưới cốngTôi đốt một điếu thuốc trong chiềuLàm mâyCho đỡ nhớ những ngọn núiCho muỗi đừng chích lên daNhững con chuột thèm nhai mặt trờiĐứng khấn trong bóng râmIII
Những con quạ đã bay về những bãi rác xung quanh thị xãBỏ lại những con chuộtVới đôi tai dựng đứngnghe mưa rừng về gào trong những tia chớpXé nát bầu trời phương namNhững con chuột con và những con chuột giàNhững con chuột từ thời tiền sửCùng tuổi thọ với những cái lăng đá ong sẫm màuRụng lôngPhơi bộ da màu bùnnhăn nheoCó những con dòi lúc nhúc trên lưngĐi tìm mặt trờiNhững người đàn ông và những người đàn bà vụng trộmĐã bỏ đi biệt xứNhững ngôi làng cũ bỏ hoangLau trắng và cỏ bạc đầu bay mù xứ sởNhững con chuột xưng vươngBên những lăng tẩm đá ongMở hộiCày nát vườn hoang tìm rễ cỏ tranhMặnĐể nuôi lại bộ lông dưới bóng râm xanh xaoChuột mở hội bầu thiên tửĐể trị vì vương quốcThái bìnhMuôn nămNgười về trên triền núiMặc khố vỏ câyHang đá làm nhàĐào củ mài dưới trăng saoYêu nhau và đẻ trứngGọi nhau buốt vào vách đáTôi chở sách trên chiếc xe bòĐi dưới mưaBăng qua cánh đồng hoangBăng qua những cái hang chuột khổng lồBăng qua thị xã không có ánh đènChỉ thấy những quán massage đỏ lừ có những con chuột lù lù đứng hai chân trên nắp cốngNgắm trăng rằmLồng lồng đi qua bầu trờiCơn mưa rừng không dứtXe bò sách của tôi nhão thành bùnSóng sánhĐựng chi chít những vì sao rụngXe tôi đi qua những cồn cátẢo giácLiêu xiêu mặt trờiĐi qua những dòng sông nằm chết thốiTrương sìnhĐi qua vùng biển máuĐỏ lừ hóa chấtĐi qua những người đàn ông có đôi dép nhựa sục bùnngồi nhai ổ bánh mì bên đường nhựa nóngHầm hập bụi cuốnĐi qua những thiếu nữ tóc đỏ có bộ ngực phẳng lỳNhững con chuột xỏ tay túi quầnĐứng canh gác xứ sở thiên đườngTôi điXe bò sách nhão bùn giấyChảy dài trên đườngTan rahòa vào tiếng hú của những người đóng khố trên vách núiTiền sửThiên đường.Thái HạoMùa Đông 2022
Thứ Năm, 10 tháng 3, 2022
THÁI HẠO, TIẾNG NÓI MỚI, VANG RỀN - Nguyễn Đức Tùng
Thế giới thường xuyên thay đổi, nhưng chưa bao giờ thay đổi nhanh đến thế, như trong những năm qua. Dịch bệnh, chiến tranh, tra tấn, dân tộc chia rẽ, môi trường thiên nhiên bị tàn phá đến cùng kiệt. Con người ngày càng tham lam, ngày càng sống hời hợt và giả dối.
Và bên dưới tất cả những thứ ấy, có một điều gì sâu hơn nữa, sâu xa nhất, chi phối tất cả: sự sợ hãi.
Tại sao chúng ta sợ hãi?Tôi đã tự hỏi ngàn lầnTại sao chúng ta sợ hãi?Loài linh trưởng trong tôi gào thétĐại ngàn trút láTôi thèm làm ngườiNguyên sinhTrăng vỡ trên đỉnh trờiTại sao chúng ta sợ hãi?Câu hỏi làm tôi nổi giậnThèm một que diêmđể châm lửa vào cánh rừng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

