CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

AI MAI CHIỀU ÁO ĐỎ THẤY ĐÓ MỜ NHƯ SƯƠNG - Trần Vấn Lệ



Sáng.  Dậy sớm, không dám / mở cửa ra nhìn trời.  Nhưng chắc mưa dứt rồi... mà lạnh thì ghê!  Ghê lắm...
 
Tin thời tiết:  Không Nắng / cho đến ngày giữa tuần.  Chuyện thế sự, thế nhân...thế giới nữa, chóng mặt!
 
Mình:  không có - không mất!  Chỉ.... thở giốc cuối đời!  Tất cả đều qua thôi!  Tất cả đều vụn... vỡ!
 
Đất Mẹ là Đất Mộ cũng hết hẹn ngày về.  Những cơn mưa lê thê coi như... nước, là Tổ Quốc, cũng được!
 
Mưa, lạnh, chim không hót.  Uống cà phê gói, nhìn / khói từ tách bay lên / bình minh vậy!  Nhòa nhạt!
 
Không giận hờn gì hết!  Buông bỏ... chuông boong boong.  Tiếng chuông Chùa dễ thương / tưởng mơ hồ... mà thật!
 
... rồi mình sẽ thành Phật, một ngày nào, kiếp sau? Hai má hồng, ôi chao, thì thào... thời nhỏ dại!
 
Ai?  Ai cứ là con gái để mình chê Giai Nhân!  Vân tưởng y thường hoa tưởng dung... Lát, mình ra sân, ngắm!
 
Mùa Đông không có bướm... Hoa nắng rụng bên thềm!  Những dấu chân ai quên... để chi cho mình nhớ?
 
Ai mai chiều áo đỏ thấy đó mờ như sương...
 
                                                                                  Trần Vấn Lệ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét