Thực Mơ1.Ước gì trở lại với quêBuông rơi phiền muộn, trở về tuổi thơ…Làng quê như thực, như mơBâng khuâng xao xuyến bài thơ không lờiBồng bềnh, lãng đãng mây trôiDậy mùi hương đất, gió xuôi ngọt lànhBến sông sóng vỗ đầu gànhLời ru Đất Mẹ… ru anh ngàn trùngCuối mùa con nước khô bùnGió Heo May thổi qua hun hút đồngCô đơn đá núi trông chồngLưng còng như bóng Mẹ trông con vềChiều quê lặng lẽ cảnh quêĐong đưa cánh võng tỉ tê gió lànhNước sông in bóng trời xanhChênh vênh bóng núi, chòng chành đò ngang…2Rượu quê uống cạn lại trànCơn say, say giữa mênh mang đất trờiThương nhau chín bỏ làm mườiThật thà, chân chất, nụ cười trẻ son…Chiều xa khuất bóng hoàng hônAi xuôi tiếng sáo thả hồn vào mơSông trăng đẹp tựa bài thơBồng bềnh câu chữ đứng chờ lời caCanh khua trăng đậu mái nhàÁnh vàng gieo rắt tình ta vơi đầyTrời đêm xanh ngắt không mâyÁnh trăng thì vẫn như ngày xa xưaKẽo cà… kẽo kẹt võng đưaBà ngồi kể chuyện đời xưa vuông trònMột nồi khoai luộc cho conBát ngô của Mẹ rang giòn… đêm mưa…Nha Trang, tháng 01. 2026Lê Kim Thượng
Thứ Hai, 19 tháng 1, 2026
THỰC MƠ – Thơ Lê Kim Thượng
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét