CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

NHÌN CÔ GÁI LÀM NAIL ĐƯỜNG XA CHỜ XE BUS – Thơ Trần Vấn Lệ




Lạnh.  Không mở cửa được!
Mùa Đông đứng bên ngoài.
Không tiếng gà buổi mai
Tại mùa Đông... lạnh quá.
 
Mà cũng kỳ quá há:
Xe bus vẫn chạy mà
Cô gái đi làm xa
Sáng đứng chờ xe bus...
 
Một năm hơn, thường nhật
Bốn mùa thời tiết thay
Người con gái không đi,
Người con gái đứng đợi!
 
Ánh đèn đường chiếu rọi
Một Tượng Đá  Co Ro!
Tôi nghĩ đó, câu thơ
tôi-viết-nhòe-nước-mắt!
 
Xe bus dừng một phút,
cô gái ấy leo lên...
cô ấy không có điên!
Cô về Việt Nam đấy!
 
Sông thời gian cứ chảy
có nước mắt chảy theo
cái bến về:  Thương Yêu
Bà-Con-Quê-Nhà-Nhớ...
 
*
Tôi không dám mở cửa
Tôi sợ quá mùa Đông!
Tôi không ôm vào lòng
một lần nữa Tổ Quốc...
 
                 Trần Vấn Lệ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét