Hình ảnh: Quý, thủ bút của Thanh Đài nữ sĩ
Khi đi vào tiếng Việt, Quý thường gặp trong nhiều tổ hợp từ quen thuộc như quý giá, cao quý, trân quý, quý tộc, quyền quý, phú quý, quý nhân, quý trọng,… Những cách dùng này cho thấy Quý vốn gắn với vị thế và giá trị nhân cách trong cái nhìn của cộng đồng, chính vì vậy mới có ranh giới phân biệt ngầm giữa Phú và Quý, dù người xưa thường đặt “Phú Quý” cạnh nhau.
Trong hệ thống ngũ phúc, Quý đứng sau Phú và đứng trước Thọ, Khang, Ninh. Khi của cải đi kèm thân phận và sự kính trọng, phúc có được mới bắt đầu chuyển từ vật chất hiện hữu sang địa hạt của giá trị xã hội, âu cũng là nguyên do mà Quý trong ngũ phúc được xem là phúc của vị thế làm người.
Dẫu vậy, như Khổng Tử từng giảng: “Phú dữ Quý, thị nhân chi sở dục dã; bất dĩ kỳ đạo đắc chi, bất xử dã”, tức Phú và Quý vốn là điều con người mong muốn, nhưng nếu không đạt được nó bằng con đường chính đáng, thì người quân tử cũng không nhận nó vậy.
“Chữ rằng: Phú quý giai do mệnh,Gặp được bao nhiêu, hay bấy nhiêu.”(Nguyễn Bỉnh Khiêm)
“Vinh hoa nhiều thấy khách đăm chiêu,Bần tiện ai là kẻ trọng yêu.Của đến nước xa nên quý giá,Người lìa quê cũ lấy làm xiêu.”(Nguyễn Trãi (?))
“Người ấy xuân già chê gối lẻNên càng nôn nả chuyện sang sôngĐò ngang bến dọc tha hồ đấyQuý hoá gì đâu một chữ đồng!”(Nguyễn Bính)
“Bao bà cụ từ tâm như mẹYêu quý con như đẻ con raCho con nào áo nào quàCho củi con sưởi, cho nhà con ngơi.”(Tố Hữu)
Bài viết của Khánh Ly
Theo Tri thư đạt lễ - 知書達禮

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét