CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2024

GIÓ LẠNH MỚI BAY NGANG - Trần Vấn Lệ



Sáng mùa Đông, nhà không mở cửa.  Cũng không ai nhóm lửa mừng ngày!  Chim hết rồi, cũng mười hôm nay.  Người ở lại với những cây đào không lá!
 
Chắc không có em học sinh nào tả / Sáng Mùa Đông Trời Lạnh Giá Ra Sao.  Vườn ở đây không có hàng rào, gió tự do cứ ra vào chỗ trống...
 
Hai chữ Tự Do, ôi chao cảm động!  Tượng Tự Do ở New York rùng mình... ba Thế Kỷ rồi đâu có thấy rung rinh?  Ngọn đuốc sáng từng đêm đêm sao hiện!
 
Sáng mùa Đông... người người lười biếng.  Xe bus vàng sẽ chạy, chín giờ hơn... Học trò xếp hàng leo lên đi đến trường.  Mẹ đi làm nail thì chờ xe bus khác...
 
*
Sáng mùa Đông chắc không ai đi lạc, nhưng biết đâu có cái xác khô queo.  Hai chữ Tự Do dành cho cả người nghèo...có cái chết hồn bay theo tiểu thuyết!
 
Ba tháng mùa Đông cũng có hôm bầu trời xanh biếc... mà lạ lùng không thấy ai làm thơ!  Thi sĩ chết, chắc nó cũng không ngờ... hai chữ Tự Do chỉ nằm trong bài thơ đẹp nhất!
 
Gió lạnh mới bay ngang
Tiếng cửa gương rung lên bần bật.
 
                                                                                      Trần Vấn Lệ

CÁC CỤ KHÔNG NGẠI THÌ NGƯỜI ĐỎ MẶT LÀ CHÚNG TA - Thả mình vào văn học




Một hôm, Chiêu Hổ đến chơi nhà Hồ Xuân Hương, khi đi qua sân, đụng phải quần áo của nàng đang phơi. Hồ Xuân Hương xuất thần đọc:
- Tán vàng, lọng tía, che đầu nhau mỗi khi NẮNG CỰC
Chiêu Hổ đối lại:
- Thuyền rồng, mui vẽ, vén buồm lên rồi sẽ LỘN LÈO
Đối đáp xong hai thi sĩ nhìn nhau cười ha hả. Các hậu thế về sau đọc được thì vừa cười ha hả, vừa ngại đỏ mặt tía tai
 
                                                                   Đỗ Duy Ngọc chép lại
*
Theo: Thả mình vào văn học, Yêu văn học

TA CỨ TƯỞNG TRẦN GIAN LÀ CÕI THẬT - Thơ Bùi Giáng


    

TA CỨ TƯỞNG 
TRẦN GIAN LÀ CÕI THẬT
 
Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ!
Ta cứ ngỡ xuống trần chỉ một chốc
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay!
 
Bạn thân ơi! Có bao giờ bạn nghĩ
Cuộc đời này chỉ tạm bợ mà thôi
Anh và tôi giàu sang hay nghèo khổ
Khi trở về cát bụi cũng trắng tay.
 
Cuộc đời ta phù du như cát bụi
Sống hôm nay và đâu biết ngày mai?
Dù đời ta có dài hay ngắn ngủi
Rồi cũng về với cát bụi mà thôi.
 
Thì người ơi! Xin đừng ganh đừng ghét
Ðừng hận thù tranh chấp với một ai
Hãy vui sống với tháng ngày ta có
Giữ cho nhau những giây phút tươi vui.
 
Khi ra đi cũng không còn nuối tiếc
Vì đời ta đã sống trọn kiếp người
Với tất cả tấm lòng thành thương mến
Ðến mọi người xa lạ cũng như quen.
 
Ta là Cát ta sẽ về với Bụi
Trả trần gian những cay đắng muộn phiền
Hồn ta sẽ về nơi cao xanh ấy
Không còn buồn lo lắng chốn trần ai!
 
                                          Bùi Giáng

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2024

MÙA ĐÔNG ĐANG QUA TRƯỚC CỬA - Trần Vấn Lệ



Mùa Đông... năm nào cũng có.  Cũng tới, sau mùa Thu tàn!  Những con di điểu bay ngang để lại thênh thang băng giá...
 
Cái quen bỗng thành cái lạ... mà hàng năm, đó, thành thường!  Thấy ai cũng có vẻ buồn... Good Morning là khói tỏa!
 
Mười Một là tháng đầy nhớ:  Sắp rồi Lễ Thanks Giving!  Rộn ràng phố xá Giáng Sinh... kéo dài tới đầu năm mới!
 
Kìa cây, hai hàng chới với, rung rinh, run rẫy gió đùa... Có người nói tuyết nở hoa... nhìn xa nhìn xa... hết nói!
 
Cháu tôi đi mua giấy gói tấm lòng tình nghĩa Noel!  Bạn bè, anh chị không quên, chắc cũng đang làm như vậy?
 
*
Người Việt mình lòng nát bấy, quê nhà và quê khắp nơi.  Quà trao một chút Niềm Vui... Ngẩn ngơ đã hai Thế Kỷ...
 
Giải Phóng năm mươi năm nhỉ?  Đã ba Thế Hệ như đùa!  Hiện tại toàn chuyện ngày xưa... mai nhắc lại là Cổ Tích!
 
Mùa Đông... ban ngày tối mịt, và đêm nhúc nhích từng đêm!  Nhục nhã rồi sẽ có thêm... tới khi trái tim ngừng đập!
 
Cỏ nghĩa trang người ta cắt.  Hàng hàng bia mộ... đếm sao!  Nhà văn Mai Thảo đâu nào, nói cho đời nghe mấy tỉ!
 
                                                                                      Trần Vấn Lệ

ĐOẠN ĐOẠN TRƯỜNG, BAO NHIÊU - Thơ M.loanhoasử


   
                               Nhà thơ M.loanhoasử


ĐOẠN ĐOẠN TRƯỜNG
 
núi sông có đoạn có trường
làm thân con rệp chả buồn chả vui
không thời gian thế lẫn thời
anh hùng với bọn cò mồi giống nhau
trăm năm dí dẩu dí dầu
thân tàn ma dại ở đâu cũng nhiều
phất lên đâu khác con diều
dài dây gió ngược lộn lèo đứt ngay
bài cào một loại bài tây
con đen con đỏ mà say đắm lòng
thời cơ mọc nấm anh hùng
hạ cơ sót lại thằng khùng sắp điên
vòng vo hai chữ kim tiền
thương dân thuơng nước mà điên cái đầu
con dân lưu xứ cơ cầu
hư danh một lũ dành nhau chức hàm
trắng đầu mà vẫn còn ham
phường tuồng vẫn diễn những màn bi ai ?
còn non còn nước còn dài
đuôi từ Minh Hải đầu ngoài Nam Quan
 

HẸN VỚI QUỲ HOA, Ý NGHĨ VỤN– Thơ Tịnh Bình


 


HẸN VỚI QUỲ HOA
 
Sao em chưa về phố núi ?
Hẹn gì hỡi đóa quỳ hoa
Chúm chím sắc vàng trong nắng
Mặc đông phủ lớp sương nhòa
 
Cánh mỏng đùa bàn tay gió
Tựa như lũ bướm rợp trời
Bóng ai triền xa nho nhỏ
Vàng hoa vàng cả áo người
 
Ta đi tìm hoa năm trước
Lưng chừng dốc vắng chưa phai
Hoang sơ nụ cười muôn thuở
Bâng khuâng nhớ tóc hoa cài
 
Lang thang trong miền hoài niệm
Chập chờn sương khói nghiêng che
Con đường mùa đông ấm áp
Dã quỳ thắp nắng vàng hoe...

GIẤC MƠ BÓNG NHỚ - Thơ Châu Thạch


   
              
Trong giấc mơ về ngõ nhà em cũ
Nhà vẫn như xưa phía trong hàng tre
Đêm sương mờ sao rụng mái trời che
Bên hiên vắng em đứng chờ ai đó.
 
Anh đi qua mắt nhìn em không tỏ
Tình năm xưa quặn thắt ở trong lòng
Từ buổi chia tay anh đã hoài mong
Từng đêm mộng thấy em là bóng nhớ
 
Trong giấc ngủ biết bao lần bở ngở
Anh quay về không đến được thềm xưa
Em chợt hiện ra như sự bất ngờ
Mà xa cách như bóng hình cổ tích
 
Chợt thức giấc mưa đêm rơi rả rích
Nỗi niềm đau nhè nhẹ chảy vào tim
Quá khư trôi xa anh vẫn đi tìm
Người đã phụ, ta một đời thổn thức!

                                     Châu Thạch

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2024

ĐÂU NGỜ, ONG BƯỚM, QUÊ NHÀ, ỐC MƯỢN HỒN, EM CHỊ, HẸN HÒ, HITTO PHE - Thơ Chu Vương Miện


  

ĐÂU NGỜ
 
không biết khi nào về Quảng Trị
tìm tòi chốn cũ miếu đền xưa
dưới lòng đại lộ lòng cống hẹp
46 năm nhớ nhớ mấy cho bưa
phố xá bây chừ hoang nát cả
em giờ bảng lảng chốn già nua
h. ơi đâu còn thủa 13/14
mắt nhìn nhau mấy nẻo đâu ngờ ?
 
 
ONG BƯỚM
 
loài ong bay hút mật
loài bướm bay khơi khơi
mật ong uống làm thuốc
cánh bướm thêu đẹp trơì
thơ không no bằng lúa
nhưng thơ cần cho ngươì
một mai thi sĩ chết
chuông đổ trong bùi ngùi
 
 
QUÊ NHÀ
 
con ngựa già nhai cỏ
thoắt cái mùa xuân qua
chim bồ cu làm tổ
thoắt cái mùa đông về
ta mơ làm hành gỉa
dặm đường xa quá xa
sờ lên đầu bạc thếch
đâu? phương nào quê nhà?
 

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2024

CÁI THẾ 蓋 世 – Theo Chiết tự chữ Hán



CÁI  nghĩa là che trùm. Vung xoong nồi hay nắp dùng để đậy vật gì đều gọi là CÁI    
THẾ  nghĩa là đời, là cõi thế gian này.
    
CÁI THẾ là tài năng hơn hẳn mọi người trong cõi thế gian, tức là suốt trong cõi đời không ai địch nổi.
Hai chữ này do điển Hạng Võ có tiếng sức mạnh và võ nghệ cao cường hơn thiên hạ, không ai đương cự nổi, nên sách có câu: 
Lực bạt sơn hề, khí cái thế      
Nghĩa là 
Sức nhổ núi hề, khí trùm đời. 
                                                                                   Chiết tự chữ Hán

KHÁCH MỸ CHOÁNG NGỢP TRƯỚC CẢNH NGƯỜI VIỆT NAM THU HOẠCH HOA SÚNG - Huy Hoàng

 (Dân trí) - Có chuyến đi tới đồng bằng sông Cửu Long cách đây không lâu, phóng viên người Mỹ chứng kiến cảnh người địa phương thu hoạch hoa súng nên thấy rất ấn tượng.
Trong chuyến đi tới Việt Nam cách đây không lâu, Jess McHugh, du khách người Mỹ có dịp tới thăm khu vực ở đồng bằng sông Cửu Long để tìm hiểu cuộc sống của người dân địa phương. Đây cũng là lần đầu vị khách chứng kiến cách thu hoạch hoa súng ở vùng sông nước.
 
Các chị em thu hoạch hoa súng thuộc khu vực xã Tân Lập (Ảnh: George Steinmetz).
 
"Vùng đồng bằng sông Cửu Long, hoa súng hiện hữu nhiều. Thời điểm này, nông dân ở đây nhộn nhịp vào vụ thu hoạch hoa súng.
 
Những khoảnh khắc đẹp trở thành đề tài hấp dẫn các nhiếp ảnh gia. Hoa súng cũng là sản phẩm chủ lực trong một số tour du lịch miền Tây", Jess chia sẻ. Vị khách Tây cũng cho biết, cô choáng ngợp khi được đắm mình trong khung cảnh tuyệt đẹp ở miền Tây, Việt Nam.
 

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2024

TẠI SAO RẮN LẠI SỢ LƯƠN?

Trong thế giới động vật, có một sinh vật khiến rắn sợ hãi, nó tỏa ra năng lượng thần bí và có thể đẩy lùi những con rắn hùng vĩ đó. Đó chính là lươn, một loài động vật khơi gợi cả sự tò mò lẫn sợ hãi.
 

Không giống như những loài rắn thông thường, lươn có thân hình trơn trượt và linh hoạt, khả năng bơi lội tuyệt vời và khả năng phục hồi phi thường. Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là chúng thực sự có thể tiết ra một mùi đặc biệt khiến rắn sợ hãi. Mùi này khó nhận biết đến mức ngay cả con người cũng không thể phát hiện ra. Vậy loài lươn đã tự bảo vệ mình bằng siêu năng lực này như thế nào?
 

CON CUA ĐỒNG LÊN BÀN NHẬU… - Từ Kế Tường

 

Ở Sài Gòn thỉnh thoảng tôi cũng đi ăn tiệm, tiệm bình dân thôi, như trước đây ở quán cơm Bà Cả Đọi trong con hẻm đường Nguyễn Huệ chuyên trị món Bắc có món canh cua rau đay. Canh cua rau đay đích thị phải nấu bằng cua đồng, giã nát lấy nước cua và gạch cua để nấu. Món này ăn mát bụng, nhất là vào mùa hè nhưng lại là hương vị đặc trưng ẩm thực xứ Bắc du nhập vào Sài Gòn. Không biết từ khi nào, người Nam Bộ lại có món cháo… cua đồng “bá cháy” bổ sung vào hương vị ẩm thực phương Nam. Món ngon, nhưng vật không lạ, bởi con cua đồng từ lúc tôi biết lội ruộng mò cua bắt ốc ở quê đã thấy con cua đồng nhiều vô số kể ở quê tôi.
 

CHẢI EM TÓC BIẾC MÀU TÌNH THỦY CHUNG – Trần Vấn Lệ



Nửa năm... không giọt mưa nào!  Không là hạn hán mà sao nắng hoài?  Lạ kỳ xanh lá không phai, xanh em vẫn tóc chải dài câu thơ!  Em à, thơ... bỗng thành mưa chắc tuyết không tới trong mùa Giáng Sinh?  Phải chi Chúa hiện thình lình, mình dâng lên chuyện bất bình xem sao...
 
Chúa trên trời, Chúa trên cao... Chúa trên tất cả, chỗ nào cũng trên... Có khi Chúa ở một bên Em, hiền hậu nhất và Em tuyệt vời... Chúa là sao không đổi ngôi, Em muôn năm vẫn một lời Kinh dâng... Noel, đêm cuối mùa Đông.  Sau Noel lại mùa Xuân bắt đầu.  Năm mươi năm chửa là lâu, Quê Hương - Niềm Nhớ... ôi cầu Hiền Lương! Chúa Trời, Chúa một tình thương, con người... chấp nhận con đường tử sinh!
 
Hòa Bình ơi hỡi Hòa Bình!
Chải em tóc biếc màu tình thủy chung!
 
                                                                                     Trần Vấn Lệ

MỖI NGÀY – Thơ Khê Kinh Kha


  

 
MỖI NGÀY
(Riêng cho DP)
 
mỗi ngày anh tặng em nụ hồng thơm
những nụ hồng mọc trên mảnh vườn tình yêu đời anh
những nụ hồng chứa đầy tình anh nồng nàn
nở đầy hương tình giữa đời em
cho tình mình thêm mặn nồng
cho đời mình mãi mãi ngát hương yêu
nhé em yêu ơi
 
mỗi ngày anh tặng em những lời tình
những lời tình dịu nồng từ đáy tim anh
mà bao năm anh ấp ủ trong lòng
để xóa tan đi bao muộn phiền em cam chịu
xóa dịu đi bao gian nan em gánh mang
những lời tình ươm mầm yêu đương
cho tình mình từ nay và mãi mãi đến ngàn sau
mình chung lối và mình chung đời
hỡi em yêu ơi
 
mỗi ngày anh tặng em những nụ hôn
những nụ hôn nồng cháy của riêng anh
những nụ hôn dài hơn hơi thở
những nụ hôn chan chứa tình lứa đôi
những nụ hôn thoa dịu hồn em trong những tháng ngày mưa gió
những nụ hôn nồng ấm ru đời tình nhân
những nụ hôn chỉ dành riêng cho em thôi
em của anh ơi
 
mỗi ngày anh tặng em vòng tay ôm tình ái
những vòng ôm âu yếm anh trân qúy
cho ấm áp cuộc tình này
chỉ dành riêng cho em thôi
hôm nay và mãi mãi đến ngàn sau
nhé em yêu ơi
 
mỗi ngày anh tặng em những vun sới
những vun sới mặn nồng của tình ta
đã từ lâu anh cặm cụi chăm sóc
vun sới một đời bên nhau
một đời sẻ chia một đời gắn bó
một đời hạnh phúc trong tình thủy chung
dù mai đây trái đất này có vỡ tan thành vạn mảnh
anh vẫn mãi vun sới cho tình mình
cho tình mình vĩnh cửu thiên thu
em của anh ơi
 
mỗi ngày anh nguyện cầu ơn trên
cho tình mình như hoa lá mọc khắp đời ta
cho em mãi yên vui trong khung trời anh
cho anh mãi yên lành trong rừng tóc tình em
cho chúng mình mãi tựa nhau trên từng bước chân đời
vì đời này đâu có nghĩa gì
khi tình đôi ta không ghé bến trăm năm
 
mỗi ngày anh lặng yên nhận lãnh tình em
tình em trao như nắng ấm giữa trời bao la
tình em trao anh trân quý trong tim mình
tình em trao xóa dịu bao gian khó
tình em trao may vá lại đời anh
xin cảm ơn em
xin cảm ơn đời
một đời anh mãi có em
một đời em mãi bên anh
 
mỗi ngày anh thầm gọi tên em
em của anh – em của kha ơi
anh gọi mãi để thấy đời thật vui
anh gọi mãi để thấy tình thật say
để anh thấy mùa xuân trong từng ngày tháng
để anh thấy cuộc đời thật đáng sống
vì đời đã có em trong tình anh
vì đời mãi có chúng mình yêu nhau
em yêu … em yêu ơi
 
mỗi ngày anh xin tạ ơn đời
đời đã mang em đến trong đời anh
từ nay trên khắp đường đời
có tình đôi ta
như sóng biển
vỗ hoài ngàn năm
 
                                  khê kinh kha

CON DÔNG CÁT, MÓN ĐẶC SẢN VÙNG ĐẤT BÌNH THUẬN – Kiều Anh

 Dông cát là món đặc sản của vùng đất Bình Thuận. Đến Phan Thiết mà chưa ăn dông thì coi như chưa đến. Tuy nhiên với những món ăn từ bò sát, có thể thực khách sẽ cần chút can đảm để thử một lần.


Bình Thuận là nơi có những đồi cát mênh mông đầy nắng. Những bờ cát ấy nuôi dưỡng nên một sản vật đặc trưng cho quê hương nơi đây, thứ mà thực khách được trải nghiệm một lần rồi sẽ khắc khoải trong lòng một nỗi nhớ. Ẩm thực của nơi này vừa đa dạng, vừa phong phú, với nhiều món ngon khó cưỡng. Có lẽ ẩm thực đôi khi cũng tạo nên linh hồn của một vùng đất. Nơi cá nước chim trời, nơi đồng xanh rừng lạ, đủ thức quý lại thơm ngon. Đặc sản dông Bình Thuận rất nổi tiếng nhưng không phải ai cũng biết đến.

Món ăn đặc sản ở Bình Thuận: Về với dải đất Nam Trung Bộ, lún chân vào những cồn cát trải dài, thực khách sẽ được nếm vị ngon khác biệt của dông - loài được mệnh danh là "vua sa mạc".

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2024

EM NÓI EM LÀM GIÓ ĐI LÊN NÚI CHẢI MÂY – Thơ Trần Vấn Lệ


   

EM NÓI EM LÀM GIÓ
ĐI LÊN NÚI CHẢI MÂY
 
Em cầm cây lược ngà,
hỏi:  "em đi đâu đó?",
Em nói:  "Em làm gió,
em lên núi chải mây!".
 
Hai đứa cùng chào tay,
em đi, tôi đứng lại.
Hình như tôi đứng mãi
... đến khi tóc em về!
 
Tôi hái một đóa quỳ,
nói với em:  "anh tặng".
Em cười và im lặng,
hương và hoa, tóc bay...
 
Tôi nâng từng chút mây
đưa vào bài thơ nhỏ,
nhớ hôm em làm gió
bỏ tôi, cầm lược ngà!
 
*
Thế mà mười năm xa,
tôi qua nhiều đại hải.
không hoa quỳ để hái,
chỉ quỳ ôm... hoa mây!
 
Không có gì đổi thay!
Tôi nhớ em thật nhé...
Nhất là mái tóc rẽ
của em... đã mười năm!
 
Tóc em-mây-phân-vân,
gió ngập ngừng thủ thỉ:
"Ai biểu đường thiên lý,
cái lược ngà hóa sương..."
 
                    Trần Vấn Lệ

TIẾNG VIỆT ÂN TÌNH: MỘT SỐ TỪ CỔ ĐÃ BIẾN MẤT TRONG TIẾNG VIỆT - Theo trang face Bình Thiên Hạ



Ai cũng biết rằng “cổ” là thuộc về quá khứ, ngày xưa; nhưng “ngày xưa” ấy chính xác là lúc nào thì vẫn còn là một ẩn số. Các học giả ít tranh cãi về thời điểm, phải chăng vì ngày hôm nay cũng sẽ trở thành “ngày xưa” trong trăm năm nữa?  Họ nói nhiều hơn về tên gọi, nhưng đến nay vẫn chưa có một cách gọi thống nhất cho những từ tiếng Việt ít hay không còn được sử dụng. Đào Duy Anh gọi rất thơ - “từ xưa”, Hoàng Xuân Hãn gọi “từ ngữ cổ”, còn Nguyễn Ngọc San dùng “từ cổ” hay “từ Việt cổ”. Từ thuần Việt hay có gốc chữ Nôm, chữ Hán đều có thể xếp vào trong khái niệm này
 
Ngày nay, có những từ cổ đã trở nên hoàn toàn xa lạ với chúng ta. Nhẩm trong đầu mà có ta cảm giác như nhìn qua ô cửa thời gian xa xăm, thấy một người ngâm thơ hay hát câu vè; cũng bằng tiếng mẹ đẻ đấy, mà sao chẳng hiểu gì!  Tuy vậy, cũng có những từ đã ẩn mình trong phương ngữ, thành ngữ hay ca dao, tục ngữ, quyện hoà cùng dòng chảy ngôn ngữ hiện đại. Những từ ngữ ấy sinh sôi trong một thời đại đã xa, nhưng lại có được sức sống mới nhờ vào sự đa dạng, phát triển không ngừng của tiếng Việt.
 
Mời các bạn cùng khám phá một số từ ngữ quen-mà-lạ, lạ-mà-quen trong từ điển đầu tiên của Việt Nam - “Đại Nam quốc âm tự vị”.
- Từ cổ mất một phần nghĩa khi đứng riêng lẻ, nhưng trở thành thành tố cấu tạo trong các từ khác
 
Có những từ ghép mà khi tách đơn lẻ, ta ít khi hiểu được nghĩa của từng thành tố bởi vì các thành tố ấy là từ cổ đã không còn được sử dụng. Nếu nói “lãm” hay “vầy” thì ít ai hiểu, nhưng nếu nói “thưởng lãm” hay “sum vầy” thì rõ nghĩa ngay, trong đó:

Lãm: xem, coi (như thưởng lãm)
Vầy: nhóm họp, xúm xít
(như hiệp vầy, vầy lại, sum vầy)
 
- Từ cổ đã hoàn toàn biến mất trong từ vựng tiếng Việt hiện đại
 
Có những từ ngữ đã hoàn toàn biến mất trong từ vựng hiện đại như:

Diềm dà: xanh tươi, rậm rạp
Nhớn đàm: nói chuyện chơi
Đằng đãi: chờ đợi
 
Điều thú vị là có một số từ hay ngữ nghĩa được phân loại vào mục này được “tái sinh”, nghĩa là sau một thời gian biến mất lại được người Việt sử dụng, chẳng hạn như “chùng” với nghĩa lén lút (ăn chùng, làm chùng), hay “bẩn” ý chỉ những người bản tính hẹp hòi.
 
- Từ cổ xuất hiện trong phương ngữ
 
“Ngó ra ngoài biển minh mông
Thấy chiếc thuyền rồng cất mái chèo đua.”
(Minh là mênh theo cách phát âm Nam Bộ)
 
“Tưởng là đàng vắng hát chơi
Hay đâu đàng vắng có người vãng lai.”
(Đàng là đường theo cách phát âm Nam Bộ)
 
-Từ cổ được dùng hạn chế
 
Theo sự biến âm, biến nghĩa của tiếng Việt, một số từ cổ dần được thay thế bằng các từ có phát âm gần giống, như câu “chân nam đá chân chiêu” nguyên bản là “chân đăm đá chân chiêu” (đăm, chiêu: trái, phải). Trong đó đăm, chiêu nghĩa là trái, phải
hay:
 
“Một miếng khi đói bằng một đọi khi no”
Đọi: chén bát
 
Còn thiếu từ nào nữa hong? Comment cho mình với nha!

                                                         Theo trang face Bình Thiên Hạ

TẢN VĂN MIÊN MAN – Trần Mai Ngân



Có những ngày qua đi cùng nắng gió, đôi khi là bão giông em vẫn lặng im ở nơi này - nhớ N đầy tràn nhưng vẫn không gọi, không nói… Và cứ thế thời gian trôi đi, trôi đi từ những tháng năm đó.
 
Mùa Thu đã qua. Những con lũ tràn mênh mông về thành phố nhỏ xíu này cũng đã hết, trả lại những sinh hoạt bình thường, trả lại mặt đường khô ráo lặng câm.
 
Dạo này em không làm thơ được. Có lẽ khi quá mức của buồn thương, của nỗi nhớ thì ngòi bút bất lực không miêu tả được, không thành tứ thơ được.
 
Người ta bảo bình thản được trước bão giông là đã đạt được lẽ sống. Em không mạnh mẽ thế đâu. Em nấp vào tường vách kỉ niệm để trốn bão. Ở đó em thấy phẳng lặng và bình yên.
 
Ở đó có tuổi mới lớn đẹp và tinh khôi như trang giấy mới thơm ngày thần tiên.
Đôi lúc, em ước chi được thay đổi. Và em không như em của bây giờ, cũng không gặp N, đừng phải gặp N… Nhưng đã gọi là điều ước thì mấy khi thành hiện thực.
 
Bây giờ, cuộc sống đang thu ngắn lại sau mỗi ngày thức dậy. Em bỗng muốn viết, viết về N, về em về cuộc đời. Viết và để lại mai sau này như một dấu tích chúng ta đã đến cuộc đời này và đã gặp nhau. Em không viết hay như nhà văn nữ Marguerite Duras trong tác phẩm Người Tình - vì em không dám viết hết sự thật ẩn sâu trong trái tim mình. Em sẽ bị lên án chăng hay sẽ được yêu thương thấu hiểu.
 
Thôi, không cần đâu.
Chỉ cần một vài nét phác họa, một vài câu nói thể hiện trong văn phong tự sự đơn giản này N đọc được và thấu đáo được.
 
Hiểu rằng, N quan trọng biết chừng nào.
N giống như một câu kinh thánh “lúc hạnh phúc hay đau khổ, lúc mạnh khỏe hay lúc ốm đau bệnh tật…”  em đều nghĩ đến N, gọi N. Em là một con chiên ngoan đạo nhưng bị Chúa bỏ quên và không cứu rỗi. Em không oán trách Chúa Phật, cũng không oán trách số phận trớ trêu của mình.
Em bằng lòng và trân quý những khoảnh khắc đã có, rất thật và rất đẹp của chúng ta.
 
Trời đã sáng rồi đó N. Em thức giấc và nghĩ và viết những dòng này như một người đang mộng du.
N nơi đó chắc cũng vừa dậy để chuẩn bị cho một ngày mới đã lâu không có em…
 
Mai mốt em sẽ viết tiếp về biển, về những dấu chân chúng ta đã in sâu trên đó…lâu lắm rồi, sóng làm trôi đi không thể tìm và nhớ chính xác ở đâu.
Khi em kể lại, N hãy cố nhớ và nhắc em nha… Chiều hoàng hôn và sóng!
 
Còn bây giờ, em thức dậy đây. Bắt đầu cho ngày mới với những bổn phận và trách nhiệm phải vuông tròn - không vướng bận và nghĩ về N! 

                                                                                    Trần Mai Ngân

TRƯỚC SÂN – Thơ Lê Phước Sinh


 

Người già ngồi phơi nắng
Nắng mới mọc, còn tươi
Sợi vuốt ve an ủi
rồi thủng thẳng lên đồi...
 
            Lê Phước Sinh

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2024

EM ƠI NHẮM CON MẮT MÀU XANH CỨT NGỰA XƯA – Trần Vấn Lệ



Hồi thuở anh làm Lính, mặc quần áo màu xanh.  Em!  Em đừng la anh, "Xanh, xanh-màu-cứt-ngựa"!
 
Xanh!  Xanh chi lạ rứa?  Chẳng phải xanh mộng mơ... màu của đám ruộng trơ sau mùa gặt còn rạ!
 
Màu xanh đó buồn quá!  Đồng bào không ai ưa... nhưng mà vì "phe ta" nên mong sao hết giặc...
 
"Giặc" không "nói" tôi Bắc... mà nói là người mình, cũng dáng dấp xinh xinh, nói năng rất... lễ độ.
 
Quân ta thật là khó!  Không biết tính làm sao? Mình không làm mình đau.  Đồng bào cũng đâu muốn...
 
Màu xanh khoác, không sướng.  Màu xanh cây lá rừng.  Mình đánh giặc ngập ngừng.  Mình thua giặc, ai biểu!
 
*
Tháng Bốn Bảy Lăm thiếu, phe ta lệnh đầu hàng.  Lính Bắc rất nghênh ngang lùa lính Nam ra Bắc!
 
Tự dưng mình thành giặc!  Áo quần xanh chó tha.  Từng cánh đồng đi qua, xe lửa, lính nhìn xuống...
 
Sông Bến Hải phiền muộn lửng lờ trôi trôi trôi!  Ta với Giặc, đều người, nụ cười nham hiểm thật!
 
Em ơi... nhắm con mắt... màu xanh cứt ngựa xưa!
 
                                                                                       Trần Vấn Lệ

HÀNH TRÌNH ĐẾN MỸ CỦA “TÀI TỬ ĐIỆN ẢNH” LA THOẠI TÂN



La Thoại Tân sinh năm 1937 tại Sài Gòn với tên thật Phạm Văn Tần, là một nghệ sĩ đa tài trước năm 1975. Ông không chỉ được yêu mến qua các vai diễn điện ảnh và kịch nghệ mà còn gây ấn tượng trong lĩnh vực ca hát, báo chí, dẫn chương trình và cả đạo diễn phim. Với vẻ ngoài điển trai, ông nổi danh là “kép đẹp” của làng điện ảnh miền Nam, đặc biệt ăn ý khi diễn cùng nữ minh tinh Thẩm Thúy Hằng làm xiêu lòng biết bao khán giả nữ. Cùng với bạn diễn ăn ý khác là Vân Hùng, họ đã tạo nên một cặp đôi hoàn hảo được khán giả nhiệt liệt yêu mến.