Tôi hỏi bạn tôi "mày buồn gì sao mày giống giống
kẻ sầu bi?". Nó cười:"Tao chẳng
buồn chi cả chỉ nhớ nhà thôi mà bỏ đi!". "Mày với tao người cùng giống nòi!Mày buồn tao muốn bỏ đường vui!Bây giờ mày nhé đừng ra phố, mình ra đồng đứng
ngó mây trôi!". Nó choàng vai tôi, hai đứa bước, tránh từng bụi cỏ...bước
tung tăng.Đường ra đồng vắng, xa xa lộ,
hai đứa như còn thuở tuổi Xuân. Chúng tôi đi sáng tới trưa về, có ghé chân vào một
quán quê... Quê ở đâu thì đâu cũng thế... nhẹ nhàng ngồi khuấy cốc cà phê! Chủ quán đem ra hai cái bánh,đủ cho hai khách một trưa nghèo.Xí xô vài tiếng "Xin đa tạ!".Có nói nhiều thêm... cũng bấy nhiêu! Ba mươi phút uống cà phê đắng, ăn bánh khơi khơi thấy
ngọt ngào... Tôi trả tiền xong, hai đứa đứng, chào ông chủ quán một câu chào... Bye bye nghe nó làm sao ấy, một tiếng thành hai... vạn
bước đi, ra đường chỗ sáng mình tương ngộ, tay bắt tay và rồi chia tay... Hai đứa ngược đường không ước hẹn, không nói buồn,
vui, không bận tâm...Trước mặt chỗ về không địa chỉ... bởi vì gần gũi cũng xa
xăm! Những người xa lính không ai hứa, coi lính như cờ gió
thổi bay...Có lẽ trong lòng hai đứa có nghĩ kỳ mình... bỗng gặp nhau đây! * Tôi
xong bài thơ sau chiêm bao dĩ nhiên rất thật, nhớ không nhiều những gì mình gặp
hồi ban nãy liệu có mông lung một bữa chiều? Trần Vấn Lệ