Ở Biên Hòa có núi Chứa Chan.Núi không cao lắm, chỉ ngang bằng / những cây
cổ thụ cao, cao nhất, không vượt xa hơn ánh mắt nàng... Tôi đóng quân gần Xuân Lộc lắm, nơi không có núi chỉ đồi
thôi, nhấp nhô mây lượn theo đường gió / thơm chứa chan / thương quá một người... Người đó là người tôi-mới-nói / bài thơ này ở khổ đầu
tiên... nhắc về ngọn núi không hề cũ / mà mới hoài sau mấy tỉ năm... Mà mới tình hoài nhân với nghĩa, với cô giáo dạy học
trò quê - dù cô thành thị yêu thành phố, yêu núi sông từng mỗi bước đi... Tôi gặp người không hẹn chẳng mong... một hôm tôi với
lính băng rừng / ngang qua chân núi, ngang qua suối, gặp một dòng sông một khúc
sông... Nàng dẫn học trò đi dã ngoại, dừng chân nàng hái đóa
hoa quỳ... * Bài thơ không viết thêm chi nữa.Để lửng lơ vì sao lửng lơ... Để khói súng tan
vào quá khứ.Để người tù ngủ có đêm
mơ... Em người Sài Gòn xa Sài Gòn.Tôi người Đà Lạt xa Lang Bian. Chúng tôi chỉ gặp qua tia mắt / mà nhớ trời ơi Núi Chứa
Chan... Áo
lụa nàng vàng chan chứa nhớ, thời xanh tóc biếc chẳng hôm nay...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét