CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 2 tháng 12, 2021

TRÊN NHÀNH LAU TRẮNG, VỚI ĐÔNG VÀ PHỐ – Thơ Tịnh Bình

 
  

 
TRÊN NHÀNH LAU TRẮNG
 
Ríu rít bầy sương mắt ngọc
Tụng ca cổ tích chuyện tình
Đi qua ngôi nhà lá nõn
Khẽ khàng giọt sáng bình minh
 
Cơn mưa ngang trời rả rích
Đã nghe thấm lạnh chưa lòng
Biệt ly mùa thu hoa cúc
Cõi tình buổi ấy chiều đông
 
Bến vắng vầng trăng quên mọc
Mơ hồ vị mặn trên môi
Gượng nở nụ cười chát đắng
Người xưa... mùa cũ... quên rồi...
 
Chẳng thể như sương cổ tích
Thì thôi làm cơn gió thu
Đìu hiu trên nhành lau trắng...
 

VỚI ĐÔNG VÀ PHỐ...
 
Ngày...
Quên ngóng đợi niềm vui
Đông chưa chín sao lửa bàng le lói
Ngẩng tìm bầu trời bầy chim vắng mặt
Phố không định dạng nổi mặt người
Khẩu trang khuất một nụ cười vừa tắt
Vấp phải ánh nhìn ngoảnh lại liêu xiêu
 
Mặc định tứ thơ buồn thường trực
Dăm ba nhánh sầu chẻ ngọn
Phố vắng bàn chân mỏi
Chút hơi đông vờ len lỏi
Những hoàng hôn nhạt nhòa
 
Da diết điều gì chẳng rõ
Nắng mòn lối trưa
Khát thèm đường mây không ai phong tỏa
Chát đắng vị mưa rụng xuống từ trời...
 
                                      TỊNH BÌNH
                                        (Tây Ninh)

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét