TỰ CẢM CUỐI NĂM
Dặm trường rong ruổi ngựa phiThời gian vút cánh xuân thì hanh haoChồn chân dừng bước bên cầuLặng nhìn nước chảy nuối màu tóc xưaCánh buồm lộng gió ước mơBăng qua sông biển cập bờ nơi nao?Vọng âm sóng vỗ dạt dàoBên chiều đông tận nắng đào dần phaiHoa tóc sương muối đang càiTàn niên tự cảm thoảng bay tiếng lòngVÔ THƯỜNG(Cảm khái khi đọc truyện thần thoại Hy lạp)Một thời vang bóng còn đâuKhói sương chừ lại úa màu thời gianMột thời xuân sắc nhựa trànNhành xanh biếc lộc, hoa vàng thắm câyNắng chiều xế bóng hao gầyXiêu theo triền dốc ngấm say vị đờiTiếng lòng ngân vọng chơi vơiÂm xưa bóng cũ mù khơi dấu tìmDƯỜNG NHƯDường như bóng xế đường trầnDường như cuộc sống thanh bần rồi quaDường như tóc muối sương phaDường như phấn bảng đã là vọng âmBên chiều một thoáng trầm ngâm...KHÔNG ĐỀHoàng hôn bảng lảng chơi vơiVẳng ngân âm vọng một thời xanh rêuTa xin lượm chút bóng chiềuNhen cho hoài niệm dáng kiều xa xămỜ sao thi tứ biệt tăm...LA THỤY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét