CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2020

THA THỨ, KHÔNG LẼ, THƠ 1- 2- 3 / Trần Mai Ngân

 

 
  
 
THA THỨ

Mười yêu, mười thương , trăm nhung nghìn nhớ
Anh nợ em...
Thật thà hết lòng đàn bà trao gửi
Anh nợ em...
Dòng sông lặng im chở lời dối gian chiều nay ra biển
Em tha thứ...
Trăng hoa đong đưa loài bướm ong tìm đường lạ quên về
Em tha thứ...

Nhưng ...
Trái tim người đàn bà đã chết
Không cách gì quay lại của ngày xưa...


KHÔNG LẼ

Không lẽ chúng mình trở thành thù oán
Đi ngang nhà đường cũ tránh mặt nhau
Không lẽ con người ta dễ quên mau
Lời đã nói dòng sông cùng đoan thệ...

Không vì người bạc lòng mà rơi lệ
Có sá gì đâu chuyện trước chuyện sau
Thu hay Đông tim lạnh tựa như nhau
Mọi thứ lạ và dửng dưng đến lạ...

Không lẽ hôm qua nụ hôn mùa hạ
Đốt cháy nhau gian dối lụi tro tàn
Đã từng đếm cả trăm đến cả ngàn
Câu nhung nhớ mỗi ngày ta nhắn gửi...

Không lẽ lại... không lẽ nào như thế
Tôi ngỡ ngàng hốt hoảng hỏi lại tôi
Thôi thì thôi... không lẽ vậy... thì thôi...
Tôi cũng biết... tay mình sao vuốt mắt!


THƠ 1 – 2 - 3


NGƯỜI ĐÀN BÀ RU CON, RU ĐÊM BẰNG NỖI HỮNG HỜ...

Nhớ mùa Trung Thu ánh trăng tròn thời con gái
Đã bước vu quy bằng những bước chân không nghi ngại

Rồi trăng rằm tan - khuyết một góc đời nhau
Vỗ về con tim ơi...độ lượng thanh cao
Nụ cười đó qua bao mùa trăng nữa!


MỘT GÓC ĐỜI CHẬT HẸP VÂY KÍN VÀ GIAM TÔI

Những nỗi buồn xa xôi kéo nhau về...ùn tắc
Tôi giấu giọt lệ sâu trong khoé mắt

Có lẻ hôm nay hay ngày mai
Chậm thế nào cũng sẽ phải phôi phai
Và tôi đổi thay không còn hôm qua nữa...!


ĐỐT LÊN CHIẾC QUE DIÊM TRONG ĐÊM TỐI

Có đôi bàn tay bối rối buông rời nhau
Không ai khóc từ sâu thẳm trái tim đau

Khói chiếc que diêm vương mùi tiễn biệt
Thôi đừng trách dòng đời sao oan nghiệt
Hãy trách đôi ta đã không giữ được lòng mình...


AI ĐÃ KHÓC AI ĐÃ CƯỜI

Những con mắt cuộc đời khắc khe đầy phê phán
Đôi khi ép người một bản án chung thân...

Giam cầm nhau suốt kiếp những cực hình thâu đêm
Đến bao giờ được tha bổng
Người đàn bà huyền bí hỏi trăng qua cửa sổ..


BUỔI SÁNG BÌNH YÊN

Có con chim đậu bên cửa sổ
Hót líu lo. Hót mà không cần ai tán thưởng

Tiếng động của cuộc đời quá mạnh làm giật mình
Ngưng tiếng hót chim bay đi
Còn lại nắng vàng bâng khuâng bên cửa sổ...

                                            Trần Mai Ngân
   

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét