CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2025

NGHE TRỊNH CÔNG SƠN BÀY TỎ - Phạm Văn Kỳ Thanh



“…Tôi hình như, đã có lúc mang thân phận chiến tranh, rồi hoà bình, rồi tư sản và rồi cộng sản. Cái lý lịch đa mang này cũng đủ để tôi tự thấy mình là một loại công dân ngoại hạng…”

“…Tôi đi trồng và gặt lúa. Tôi đi trồng khoai, sắn, ở Cồn Tiên, trên bãi đất chằng chịt mìn có thể nổ bất cứ lúc nào ở cửa ngõ Trường Sơn. Tôi đi chợ nấu ăn. Tôi chở bột mì rải trắng cả một con đường như ngày xưa Mỵ Châu làm dấu cho Trọng Thuỷ. Tôi xếp hàng mua từng điếu thuốc hạng tồi. Tôi lãnh hàng tháng một lóng tay thịt mỡ không đủ cho một con mèo ăn. Và cứ thế nhiều năm, mù mịt. Nhưng có hề gì đâu, vì trên tất cả những vụn vặt, nhiễu nhương đó là Hà Nội, Huế, Sài Gòn. Là tình yêu chan chứa, là những mặn nồng mà cả một cuộc đời ngày trước chưa bao giờ được trao tặng một cách rộn rã, đậm đà và lộng lẫy đến như vậy…”
 
“…Vì thế cái tình yêu đất nước quê hương trong tôi không có gì làm suy suyển được. Tôi đã trầm tư trong nhiều ngày tháng để tập cho mình giữ được lòng vô ngại, tính vô ưu trước mọi đắng cay...”
“…Tưởng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hoá ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xoá cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh đời vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng một bên ngoài mà thôi. Mỗi con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi con người sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người.
Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu…”
“…Tôi nghe nhạc ít hơn đọc sách. Có thể tôi bị nghiêng về thế giới tư tưởng hơn là âm thanh…”
 
“…Nhưng từ nhỏ tôi đã có tính hiếu thắng. Cái gì tôi không làm tốt nhất thì tôi không bao giờ làm…”
“…Để tiếp tục sáng tác. Để làm tươi mát tâm hồn mình tôi có những cung cách, những phương pháp riêng của tôi. Điều này thuộc về thế giới riêng của tôi không thể bày tỏ cùng mọi người được…”
 
Ở trên là những dòng tâm sự của Trịnh Công Sơn trong “Trịnh Công Sơn. Tôi là ai…” (Nhà Xuất Bản Trẻ, Sài Gòn 2011)
 

Trịnh Công Sơn & Phật Giáo
 
“…Tôi đang cố gắng quên Phật Giáo như một tôn giáo. Tôi muốn đó là một thứ triết học siêu thoát mà ai cũng cần phải học, ngay cả những người thuộc tôn giáo khác. Mỗi người phải nỗ lực để xây dựng cho bằng được một ngôi chùa tĩnh lặng trong lòng mình và nuôi lớn Phật tính trong chính bản thân, thành một tượng đài vững chắc. Nó sẽ giúp ta nhìn thế giới khác đi, nhìn cuộc sống khác  đi…”
(Schafer J. C, “Trịnh Công Sơn, Bob Dylan Như Trăng Và Nguyệt”, trang 148, nhà xuất bản Trẻ, Sài Gòn, 2012. Bản dịch tiếng Việt của Cao Thị Như Quỳnh)
 
Những đoản văn tôi đã viết về Trịnh Công Sơn
https://www.facebook.com/share/p/1PrpRmrqbD/?
https://www.facebook.com/share/p/1AUBUsiRMG/?
https://www.facebook.com/share/p/18tgKyEMaR/?mibextid=wwXIfr
 
                                                                          Phạm Văn Kỳ Thanh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét