CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 19 tháng 4, 2021

GIÃ TỪ ĐÀ LẠT, GIỮ GIÙM TÔI EM NHÉ MỘT MÙA THU, GÓC KHUẤT TRONG ĐỜI, GỘI BÓNG HOÀNG HÔN – Thơ Lê Văn Trung


  


GIÃ TỪ ĐÀ LẠT
 
Đêm dừng chân giữa đèo Ngoạn Mục
Nhớ trời Đà Lạt mờ sương giăng
Chìm trong áo trắng chiều tan học
Mình ta góc quán cafe Tùng
Này bạn châm giùm ta điếu thuốc
Sưởi ấm lòng nhau những ngậm ngùi
Ta bỏ Đơn Dương, rời Tùng Nghĩa
Chẳng hẹn ngày về Trại Mát ơi
Rừng đêm rờn rợn, đèo quanh co
Leo lắt hỏa châu trời Sông Pha
(Đóm lửa đời nhau chưa đủ ấm
Ai đang mòn mỏi phía quê nhà)
Đêm dừng chân giữa đèo Ngoạn Mục
Chẳng biết về đâu Đà Lạt ơi
Ta muốn ngược đèo, dù lửa đạn
Nhìn em Đà Lạt một lần thôi
Ta muốn ngươc đèo
Ồ! Không thể!
Lệnh đã lên đường, xuôi Phan Rang
Đâu biết ta đi là đi biệt
Đớn đau như một kẻ quy hàng.
 
                            Lê Văn Trung
(Tặng một người bạn không biết tên, cuối tháng 3. 1975)
 

GIỮ GIÙM TÔI EM NHÉ MỘT MÙA THU
 
Em giữ giùm tôi nhé một mùa thu
Sợ nắng thắm sẽ vàng phai áo lụa
Sợ sương biếc sẽ chìm trong tóc úa
Hồn tôi xưa sẽ lạc nẻo thu người
 
Em giữ giùm tôi nhé bóng chiều rơi
Trong mắt đợi mắt chờ loang giấc mộng
Sợ gió tương tư ru hoài trên mặt sóng
Sợ hương người tan quyện đóa quỳnh lan
 
Em giữ giùm tôi nhé một màu trăng
Đừng vội khuyết, đừng chìm trong sương lạnh
Đừng chênh chếch trên non ngàn cô quạnh
Cho tôi nhìn sáng rực một màu thu
 
Em giữ giùm tôi nhé nghìn câu thơ
Đừng vội thả theo lá mùa rơi rụng
Cho tôi trọn một đời hình với bóng
Bóng với hình như vàng đá trăm năm
 
Xin giữ giùm tôi như máu chảy trong tim
Như ngọc biếc là linh hồn của đá
Xin giữ cho nhau tấc lòng thiên cổ
Giữ giùm tôi, em nhé, một mùa thu.
 
                               Lê Văn Trung
 
 
GÓC KHUẤT TRONG ĐỜI
 
Vẫn còn đó những mảnh đời tăm tối
Lao khổ nhọc nhằn gạo chợ nước sông
Ngày cõng mặt trời đêm dầm sương muối
Còng lưng gánh mãi những long đong
 
Vẫn còn đó những gầm cầu bãi rác
Hồn tuổi thơ cháy sạm miếng cơm thừa
Áo rách phất phơ như hồn ma lạc
Sống bơ vơ như xác không mồ
 
Vẫn còn đó mắt môi đời tê dại
Đem phấn hương trao tận đáy bùn nhơ
Hồn thiếu nữ bầm đen dòng máu bẩn
Nỗi kinh hoàng ập xuống cơn mơ
 
Vẫn còn đó những rẻo cao rừng thẳm
Bàn chân non rỉ máu đá tai mèo
Tìm cái chữ trong muôn vàn hoạn nạn
Núi đồi buồn bã đứng trông theo
 
Vẫn còn đó, ôi vẫn còn nguyên đó
Biết bao nhiêu những góc khuất trong đời
Lời cầu nguyện gửi âm thầm theo gió
Xin sáng giùm góc khuất Người ơi!
 
                                 Lê Văn Trung
 
 
GỘI BÓNG HOÀNG HÔN
 
Người về gội bóng hoàng hôn
Chợt nghe sợi tóc rụng buồn như mây
Người cầm sợi tóc trên tay
Thấy lòng hiu hắt chở đầy màu xưa
Hình như trời đang Mười Hai
Gió về đâu? Thổi cho dài nhớ nhung!
Hình như trời đang mùa đông
Lòng như chiếc lá chạnh vàng chớm rơi
Hình như trong cõi tình tôi
Người đem sợi tóc buộc hoài câu thơ.
 
                                   Lê Văn Trung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét