CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2020

MÂY VƯƠNG LỐI CHIỀU, ĐỊNH MỆNH - Thơ Văn Thiên Tùng


        


MÂY VƯƠNG LỐI CHIỀU

Tập lưu bút tuổi thơ nào cất dấu
Gói trùm bao ký ức quá thân thương
Những buồn vui thoáng chốc được tỏ tường
Từng kỷ niệm ngọt ngào hoen lệ giấy

Những rung cảm tự hôm nào thức dậy
Ý tơ vương ẩn chứa khúc ân tình
Dòng suy tư từng trang tỏa lung linh
Chợt cuồn cuộn dâng tràn sông ký ức

Những khoảng riêng thưở nào đà đánh thức
Vốn hoài mang tự thuở chớm vào đời
Tuổi vàng son ôm ấp của một thời
Ngây ngô đấy nhưng ngất dày mộng đẹp…

Lắm cuộc tình mấy ai nào nỡ khép
Bao trang thư vốn chắp cánh ấy nào
Những lời yêu - thương nhớ quả ngọt ngào
Đành khép kín để ngậm sầu - chất nhớ…

Câu chuyện tình chuổi ngày thơ thế đó
Tuổi học trò nhiều ít vốn sương vương
Tuổi vào đời giăng lối trước cổng trường
Yêu với những dỗi - ghét - hờn chất ngất!

Mối tình đầu rày xưa nồng vị chất …
Muôn sắc hương lắm vị đắm say cùng
Bao lời yêu bấy khắc giận mông lung
Mong đối mặt để giải hờn - hóa dỗi …

Vốn nhân thế bao cuộc tình bỏ ngỏ
Ôm sầu thương mi ngấn- nén châu trào
Chất trái ngang - ngang trái luống nghẹn ngào
Rồi lặng bước tiếp khúc đời trước mặt

Vậy là mối tình đầu đà chôn chặt
Là vết thương hằn cứa nát tim mình
Là nỗi đau lây lất vốn vô hình
Đành đoạn khép hẹn kiếp sau gặp lại  

Khi cổng trường tiễn chân rời tuổi ái
Cửa trường đời muôn hướng vội bật ra
Trước muôn vàn bão tố với phong ba
Sao biết được những điều gì phía trước

Nhân gian vốn lắm người thầm nuối tiếc
Tuổi thơ qua nhưng chẳng mảnh tình trao
Cảm xúc yêu hư thực ấy thế nào
Khi hạnh phúc mãi vời xa tầm với

Có lắm điều đâu như mình mong đợi
Mấy ai yêu lại thành lứa đôi đâu
Chút mây vương như vết cứa hằn sâu
Bỗng đâu đó thoáng vật vờ xao động.

                        QuảngTrị,12. 6. 2017
                     Mai Vân Văn Thiên Tùng


ĐỊNH MỆNH

- Xót sợi nhớ một đời mắc nợ
Thương giọt buồn một thuở dầm mi
Nợ tình đánh mất xuân thì
Duyên thời chẳng đặng sầu bi ngất đầy

Tuổi ngọc ngà thơ ngây khờ dại
Cho nên chi lại phải sự tình
Muộn khôn nên chẳng trách mình
Vâng lời thầy mẹ thuyền tình nổi trôi

Chuyện vợ chồng tựa vò tơ rối
Bước sang sông về với người ta
Hai người hai kẻ lạ xa
Làm sao hợp cẩn mặn mà gối chăn

Lúc cất bước mẹ căn thầy dặn
Ráng nghe con rồi hẳn quen dần
Con ơi chớ có ngại ngần
Dần dà đâu đó ngọt lành đến thôi…

Trách thầy mẹ sao hồi đó vội
Để chừ đây nên đổi sự vầy
Ai nào thấu nỗi tình đây
Sống ngần năm tháng ải nầy nhuốm mang

Vốn duyên nợ đâu màng kết đặng
Chẳng khi nào sóng lặng biển êm
Ôm sầu đếm giọt châu đêm
Mắt quầng nét ủ môi mềm giăng vương

- Thôi đành quyết rẻ đường tách hướng
Chẳng màng chi chuyện vướng tơ duyên
Bao năm chất ngất muộn phiền
Cũng đành dứt mối nghiệp duyên để rồi…

Chấp nhận với phần đời quạnh quẽ
Cùng con thơ đỏ đẻ yên bề
Chẳng màng chi chuyện phu thê
Nỏ than chi phận đâu hề phong ba …

Rồi chợt bỗng! tim đà như đã
Dẫu nay đời…  tóc ngả màu sương
Sao mà sợi nhớ như chừng
Trong lần thoáng gặp lại sương vương à…

Ngẫm xét mình trăng tà bóng xế
Sao tình đà tựa thể xuân son
Xa thời dóng ngóng mỏi mòn 
Nhớ thương thương nhớ thả hồn đẩu đâu…

Hay định mệnh bắc cầu tiếp chặng
Trao tình đầu đương đặng xế chiều
Lúc gần trời đất đổ xiêu
Say từng cung bậc men yêu dậy nồng…

Hai trái tim song đồng nhịp hóng
Dìu ta vào vườn mộng tuyệt vời
Không như cái thuở thiếu thời
Sầu giăng phiền nhuốm bời bời tấm thân.

                        QuảngTrị,16. 6. 2017
                     Mai Vân Văn Thiên Tùng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét