CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 8 tháng 7, 2021

VỀ 2 CÂU THƠ THẾ LỮ MƯỢN LỜI CỦA KỸ NỮ - Nguyễn Khôi

    
Nhà thơ Nguyễn Khôi
                          

Ngày trước đọc thơ Thế Lữ, đến bài "Bên sông đưa khách", mở đầu là 2 câu thơ cổ Trung Hoa :                     
 
"Lòng em như nước Trường Giang ấy                    
Sớm tối theo chàng tới Phúc Châu"                                              
                                        (Lời Kỹ nữ)
 
Nguyễn Khôi không biết Đường Thi hay Tống Từ, nên có hỏi Nhà thơ Hoài Anh (1936-...) quê Hà Nam, người rất am hiểu thơ Trung Hoa, anh bảo : hồi mới ra Hà Nội , mình hay đến "quán trà Phúc Châu" của chú Khách, chủ quán có treo 2 câu thơ chữ Hán :  
                                   
"Thiếp tâm chính tự Trường giang thủy                         
Nhật mộ tùy lang đáo Phúc Châu".
 
Tìm Đường Thi không thấy, hỏi chú Khách thì chủ quán cũng không rõ xuất xứ của 2 câu thơ trên ?

Sau này (vào tháng 10/2017 ), hai nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân, Nguyễn Huệ Chi đã làm sáng tỏ 2 câu thơ trên: đây là 2 câu trong bài từ của Kỹ nữ tuyệt sắc giai nhân ở Kim Lăng (đời nhà Tống- khoảng năm 990) là Dương Ngọc Hương làm đáp lại cậu Cử nhân Lâm Cảnh Thanh (quê Mân Nam - phía nam sông Trường Giang). Nàng vừa ca ngâm vừa đánh đàn để tiễn Chàng xuống thuyền về Phúc Châu:                          
 
TIỄN CẢNH THANH                             
(điệu Giá cô thiên)                   
Lang thị Mân Nam đệ nhất lưu                   
Hung bàn tinh đẩu khí hoành thu                   
Tây từ uyển chuyển ca tài tất                   
Hựu trục chinh Hồng hạ Bích câu                     
Khai cẩm lãm ! thượng lan chu !                    
Kiến lang hoan hỉ, biệt lang sầu                   
Thiếp tâm chính tự Trường Giang thủy                    
Trú dạ tùy lang đáo Phúc Châu.
         
Dịch :
                     
Ở đất Mân Nam chàng đứng đầu                     
Bụng như sao sáng, khí trời thâu                      
Vừa ca réo rắt xong bài mới                     
Liền đuổi chim Hồng xuống Bích lâu                       
Giây gấm mở ! Thuyền xuống mau !                        
Gặp ai mừng rỡ, biệt ai sầu !                       
Lòng em như nước Trường giang ấy                      
Sớm tối theo chàng tới Phúc Châu.
 
(Theo Phan Thứ Khanh, danh sĩ quê Quảng Nam, ở Sài Gòn, trong bài viết "Mấy nhà nữ Thi sĩ ở Thanh lâu và Tác phẩm của họ", đăng báo Phụ nữ Tân văn, SG, số 30/11/1933).
 
Chao ôi, xưa nay những mối tình sớm tối (nhật mộ / trú dạ) của Thi nhân - Kỹ nữ thường đẫm lệ của "cùng một lứa bên trời lận đận" đã để lại những bài Thơ - Từ bất hủ như Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị (kiệt tác Dịch của Phan Huy Vịnh), thật đúng là :
                      
"Lệ ai chan chứa hơn người                 
Giang Châu Tư Mã đượm mùi áo xanh"
 
lưu danh thiên cổ.
                                                                                           
                                                                               Hà Nội 3-7-2021  
                                                                              NGUYỄN KHÔI                                                                                

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét